Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phim hay. Hiển thị tất cả bài đăng

[Review] Hoàn Châu Cách Cách II [p2]

sưu tầm từ conguyet.wordpress.com 

- Viết bài này vì tình yêu dành cho HCCC quay trở lại sau bao năm mòn mỏi kiếm bản đẹp + lồng tiếng tốt. Không có ý cạnh khóe và thật ra cũng chả muốn nhắc đến Tân HCCC. Nếu có nhắc đến thì cũng là ý trong bài phát triển lên đến điểm cần phải nhắc.
Tuy nhiên, Cổ Nguyệt cũng cực kì không thích  Tân HCCC nên cũng đừng vào đây mà tung hô phiên bản đấy.
- Bài viết mang tính tùy hứng rất cao, lúc nghiêm túc phân tích lúc tán rất bừa. Thông cảm, thông cảm!!
- Có thể down bản vietsub ở đây (cám ơn subteam của y-heaven.net): Phần 1 (Đã hoàn) – Phần 2(Đã hoàn)
4. Mông Đan và Hàm Hương
Mối tình của Mông Đan và Hàm Hương chính là nguyên nhân dẫn đến những việc trời long đất lở của nhóm người Tiểu Yến Tử. Nàng thì đúng nghĩa với cụm từ “sắc nước hương trời”, một đại mỹ nhân mang theo cả một trời hương thơm. Chàng anh dũng uy nghiêm, yêu nàng sâu sắc, thật đúng là một hình mẫu đàn ông “TV LCD trước sau như một”. Khác với những tình tiết hợp lí dành cho những cặp đôi khác, Quỳnh Dao đối xử với Mông Đan – Hàm Hương có lẽ nên dùng 2 từ “may mắn“. Họ may mắn gặp được nhau vào cái thời ngây ngây thơ thơ, may mắn được lớn lên cùng nhau để rồi có được một tình yêu đẹp kiểu thanh mai trúc mã đẹp như mơ, may mắn gặp cản trở kiểu sinh li tử biệt dẫn đến chuyện tình yêu biến thành “khắc cốt ghi tâm”, tiếp tục may mắn gặp được bọn Tiểu Yến Tử, rồi lại cú may mắn chót là tình cảm của Hoàng Thượng dành cho bọn nhí nhố kia to hơn hẳn cái hứng thú và ham muốn chiếm đoạt Hàm Hương nên mới tha cho 2 bạn cao bay xa chạy. Chung quy cuộc tình của 2 bạn trẻ gói gọn trong 2 từ: MAY MẮN.
Lần này xem lại và xem kĩ, thiệt tình mình có chút không thích mối tình này. Mình không thích cái gì đến hiển nhiên như vậy. Tiểu Yến Tử – Vĩnh Kỳ và Tử Vy – Nhĩ Khang đến với nhau như là “duyên trời định” là vì hoàn cảnh của họ đã tạo ra tính cách của họ khuyết 1 tí vừa vặn để người kia lấp vào, tạo thành một tâm hồn đồng điệu hoàn hảo. Còn Mông Đan và Hàm Hương thì sao? Họ chỉ đơn giản là LỚN LÊN BÊN NHAU. Cái sự lớn lên bên nhau ấy nó đem cho người ta cảm giác “quen”, khiến cho họ “quen” với những tính cách xấu, những bất đồng,
“quen” với sự tồn tại của đối phương bên cạnh mình, đến lúc chia xa thì cảm thấy vật vã. Như thế chẳng khác gì chó con quen hơi cái nệm lót ổ. Mình không thích cái kiểu ở bên nhau lâu riết rồi nảy sinh tình cảm. Cái đó không đem lại một sự chắc chắn về mặt tính cách và đầu óc và quan điểm.
Và mình không thích Mông Đan. Anh ta quá nóng nảy, không chịu dùng cái đầu mà suy nghĩ và lại còn ích kỷ nửa. Điển hình là cái đoạn lúc anh ấy giả dạng pháp sư Sa Mãn để vào cung gặp Hàm Hương ấy. Thời gian thì ngắn tủn tùn tun, gặp được nhau thì nói với nhau những lời động viên này nọ kia thế đi, đằng này lại lôi người mình yêu ra chất vấn với cả áp đặt suy nghĩ, kiểu như “nàng lùi bước rồi phải không, nàng không tin nữa rồi phải không, nàng quên ta rồi phải không” cái lọ cái chai. Rồi áp đặt hôn đến chật vật con gái nhà người ta nữa. Sao anh không nghĩ đến hoàn cảnh của cô ấy? Bị vua cha cống nạp, được xem là “lễ vật hòa bình”, nàng không dám bỏ đi là chuyện hợp lí hợp tình. Bỏ đi là phản bội cha mình, là phản bội đất nước. Anh là một dũng sĩ của Hồi Cương, không bảo vệ được đất nước, để cho vua phải đi cống nạp công chúa, lại còn sồn sồn lên ép nàng phải quyết rời đi. Anh xem anh là cái thể loại đàn ông ích kỷ nào? Nói chung sau khi lớn lên và xem lại HCCC, nam nhân mình không ưa nhất chính là Mông Đan. Nhưng thôi, mối tình đẹp như mơ của anh với nàng sẽ mãi mãi là một giấc mơ màu hồng đem lại hy vọng và mộng tưởng cho hàng trăm, hàng ngàn cô gái trẻ, nên kết thúc như thế là được rồi. Được một người đàn ông yêu đến đậm sâu, yêu đến mức mình luôn là số một trong mắt anh ta thì rõ ràng là phúc phận của một người con gái.
Hàm Hương. Đẹp đến nao lòng. Từng ánh mắt, nụ cười, điệu múa… Chỉ khổ nàng cứ phải xoay như chong chóng với các màn xoắn vặn của Càn Long và Mông Đan. Dĩ nhiên nàng cảm động trước Càn Long chứ. Cảm động vì cái uy vũ của ông, cảm động cái nhiệt tình của ông dành cho nàng, cảm động tình yêu thương vô bờ của ông dành cho bọn Tiểu Yến Tử. Nhưng cảm động mãi mãi chỉ là cảm động. Để cái cảm động che mờ mắt, nhầm tưởng là tình yêu thì chỉ là một đứa ngu. Lại thêm anh Mông Đan xoắn từ ngoài cung đến trong cung nữa. Thật là trên đời này chỉ có thân gái là khổ thôi.
Phận của Lưu Đan cũng thật là… Mong chị yên nghỉ. Nhưng Hàm Hương của chị vẫn là sống mãi đấy, chị à ^____^
5. Càn Long
Nếu như trong lần xem lại này mình giảm độ hâm mộ anh Mông Đan vài chục lần, thì ngược lại mình tăng tình cảm của mình dành cho bác Càn Long lên vài trăm lần. Dĩ nhiên mình không thích cái tính “già còn sung mãn” của bác, nhưng mình cực cực cực kì thích cái thông minh và sâu sắc, cũng như khả năng hiểu con cái và tình yêu thương con cái của bác. Có rất nhiều phân đoạn bác sâu sắc mà mình rất thích. Ví như đoạn Tử Vy và Tiểu Yến Tử bị vu oan làm hình nhân vải trù ếm, bác đã cho chúng nó ở trong tù vì bác nghĩ nếu ai cũng vào được Thấu Phương Trai mà hại người như thế thì thật là nguy hiểm cho chúng nó, chi bằng tống vào ngục an toàn hơn nhiều. Hay như lúc bác suy đoán hướng đi của cả đám để ra lệnh cho quan quân đuổi bắt, chẳng phải là đoán trúng hết tâm ý của bọn nó hay sao? Nếu không nhờ sự hiểu con sâu sắc như vậy, đám người của Lý đại nhân có thể đi đúng đường và đuổi kịp bọn Tiểu Yến Tử sao?
Và dĩ nhiên, phân đoạn khiến mình xúc động nhất là đoạn ông đến đón cả đám. Vị vua có “sinh tử đại quyền” đã không còn nữa, chỉ còn lại một người cha đang sợ mất đi những đứa con yêu quý mà thôi. Cái cảnh ông mắt ngân ngấn nước mà miệng thì cứ cười khiến cho mình thật sự thấy nhói lòng. Hỏi sao mà Tử Vy với  Tiểu Yến Tử không khóc chứ? Mình không phải con của ông mà mình còn khóc, nói chi 2 người ấy. Không phải chỉ đơn giản là đã tha thứ, không phải là hạ mình nói một câu xin lỗi, mà thật sự là “năn nỉ các con quay về nhà đi“. Một vị vua đó, mà đến mức  như thế thì đủ hiểu ông yêu con đến mức nào. Mình xem đi xem lại cái đoạn đó hoài, chỉ đơn giản là vì nụ cười có nước mắt của Càn Long mà thôi. Và chỉ bao nhiêu đó thôi cũng đủ khiến mình không thể chấp nhận một Càn Long nào khác của HCCC nào khác ngoài phiên bản của Trương Thiết Lâm.
6. Lệnh Phi Nương Nương
Lệnh Phi là một người phụ nữ đẹp đúng nghĩa. Bà đẹp từ ngoại hình, đến phong cách và tâm hồn. Gương mặt bà phúc hậu y như tính cách của bà vậy. Mình vẫn còn nhớ trong phần 1 khi Tiểu Yến Tử bị Càn Long lôi ra đập một trận, Lệnh Phi đã quỳ xuông xin cho Tiểu Yến Tử. Mình chắc hẳn lúc đó bà vẫn chưa thể có được cái tình cảm “mẹ – con” như trong phần 2 đối với Tiểu Yến Tử và Triệu Vy, nhưng lúc đó bà thật sự đau lòng. Sang phần 2 thì mọi người đều biết rồi ha, Lệnh Phi như một người mẹ của 2 đứa con gái ngông  nghênh và lạc lõng trong Hoàng cung vậy. Tiểu Yến Tử và Triệu Vy, và cả chính mình nữa, chỉ cần nhìn thấy Lệnh Phi thôi là đã thấy bình yên trong lòng rồi. Cái lúc bà và Tinh Nhi quyết định cứu cả đám, mình thật sự cảm động và khâm phục. Bà không phải là một người nổi loạn như Tiểu Yến Tử, bà là một người phụ nữ của phong kiến đúng nghĩa, hơn ai hết bà hiểu rõ cơn thịnh nộ và hình phạt bà có thể phải gánh của Càn Long và Thái Hậu. Nhưng quyết cứu là quyết cứu, không do dự, không chần chừ. Mình là một đứa con hàng ngày được nghe mẹ nói những câu như “Bất cứ ai cũng có thể tổn thương mẹ, nhưng đụng vào con của mẹ là mẹ giết” (à mẹ mình rất nghiêm nhé. “đụng vào con mẹ” ở đây ý chỉ những hành vi đích thực là sai trái, không phải mẹ mình “úm” hay mù quáng bênh con đâu). Vì vậy khi mình nhìn Lệnh Phi quyết tâm cứu đám Tiểu Yến Tử, mình hiểu đến sâu sắc tình cảm “mẹ – con” mà bà dành cho chúng nó. Phải thật sự đã coi chúng nó là con mới có thể làm được như thế, chỉ có một người mẹ mới hy sinh tính mạng bản thân để cứu con như thế. Mình thực sự đã nhìn thấy hình bóng và tình cảm của mẹ mình trong Lệnh Phi trong quyết định sinh tử đó.
Có thể nói, Lệnh Phi và Càn Long là những khuôn mẫu điển hình cho thế hệ trước, một thế hệ phong kiến “nam nữ không bình đẳng”, trái với thế hệ của Nhĩ Khang – Tử Vy, Vĩnh Kỳ – Tiểu Yến Tử với tư tưởng  “hôn nhân hoàn chỉnh” mới mẻ. Càn Long từng nói với Nhĩ Khang thế này trong tập 11 (nghe rất muốn đấm nhóe): “Trung thực là chuyện của đàn bà đối với đàn ông, chứ không phải chuyện của đàn ông đối với đàn bà“. Chán chưa! Đích thị là kiểu suy nghĩ phong kiến “trọng nam khinh nữ”, mà đến bây giờ còn rất nhiều hẳn cũng nghĩ như thế. Và buồn thay, chính người bị quên lãng cũng nghĩ như thế. Buồn lòng, đau khổ, cô đơn hiu quạnh…bao nhiêu thứ cảm xúc mình có đều đem giấu tất cả vào trong tim, nghĩ rằng  “Đàn ông không chung thủy là chuyện thường”, rồi tiếp tục ngồi chờ đợi vò võ đến khi người ta quay về, dành một chút thời gian bên mình. Đáng thương cho số phận, đáng thương cho cái định kiến đã bị chính người bị bạc đãi chấp nhận… Ngay trong tập Hoàng  Thương phát ngôn cái câu muốn đấm đó, Tử Vy trong lúc giải vây cho Hương phi đã khéo léo nói lên cái tư tưởng mới của bọn họ, nhắc nhở Càn Long về những người “trong lòng có ngài” mãi mãi chờ đợi ngài trong khi ngài lại phí công đeo đuổi những người “trong lòng không có ngài”. Người thông minh như Càn Long không thể nào không nhận ra cái thâm thúy trong từng lời của  Tử Vy. Ngay sau đó ngài đã đến cung Lệnh Phi, và có những lời nói thế này: “Kể cả nàng có oán trách trẫm cũng phải. Có gì mà dám với không dám? Trẫm tự nhận là một hoàng đế tốt, nhưng thân làm quân vương, đã sớm quen với Tam cung lục viện. Nói gì đến chung tình chứ, cũng chẳng thể nói đến si tình. Trẫm thật không phải là một người chồng tốt“. Phải nhìn gương mặt của Lệnh Phi lúc đó mới thật là xót xa. Biểu cảm đa phần là ngỡ ngàng, nhưng nét cảm động và vỡ òa cảm xúc không phải là không thấy được trong ánh mắt của bà. Phải nói Quỳnh Dao xuất sắc trong HCCC là ở chỗ, bà đã thành công khắc họa được những tư tưởng tươi sáng và cả những định kiến phong kiến cũ, khắc họa sâu sắc, rõ nét và hợp lí vô cùng. Thật cũng chẳng còn biết kết luận gì cho đoạn này, thôi thì trích lại lời nói ngay sau đó của Càn Long với Lệnh Phi, và ghi nhớ mãi khuôn mặt cảm động tận tâm cam của bà.
“Hoàng Thượng có tâm sự chăng?”
“Trẫm đang nghĩ tới những lời Tử Vy và Nhĩ Khang nói, bị quan điểm của bọn trẻ làm cho hồ đồ mất rồi. Không biết có phải bọn chúng đã đi trước trẫm một bước hay không, đại diện cho một tư tưởng mới? Nếu như bọn chúng nói đúng, thì có lẽ trẫm đã hồ đồ cả một đời rồi. Trẫm có chút hụt hẫng, có chút tổn thương, có chút bất lực, cũng có chút bàng hoàng. Trẫm thật sự không biết phải tự xử ra sao nữa. Đời người ắt hẳn có tình si – Hận chẳng can trăng cùng với gió (câu thơ Tử Vy đã đọc cho ngài). Tại sao cứ nghĩ đến người trong lòng không có trẫm, mà để cho người trong lòng có trẫm phải đợi chờ chứ?”
Còn tiếp…
Chỉ còn phần 3 nhận xét chung về cả bộ phim nữa là hết. Mong tiếp tục được ủng hộ.
nguồn: 
https://conguyet.wordpress.com/2011/09/17/review-hoan-chau-cach-cach-ii-p2/


 
Zing Blog

Phim hạnh phúc ảo - her (2013)

Ngày phát hành: 

Điểm IMDb: 8.5
Đạo diễn: Spike Jonze
Thời lượng: 126 phút
Diễn viên chính: Amy Adams, Scarlett Johansson, Joaquin Phoenix
Quốc gia: Âu Mỹ
Thể loại: Tâm Lý - Tình Cảm
Phụ đề: VietSub

Link xem phim : http://bongngo.vn/movies/watch/1/3172/hanh-phuc-ao-her-2013

Bộ phim mà kiều nữ bốc lửa Scarlett Johansson chỉ diễn xuất bằng giọng nói đưa khán giả đi tới tận cùng của sự cô đơn trong thời đại con người phụ thuộc vào máy móc.

Trong thời đại công nghệ phát triển như vũ bão hiện nay, tưởng như những lằn ranh không gian, thời gian và sự khác biệt sẽ được xóa bỏ và con người trở nên gần nhau hơn. Cứ ngỡ công nghệ sẽ là nô lệ, là công cụ phục vụ cuộc sống, làm cho sinh hoạt đời thường trở nên dễ dàng. Nhưng đến một ngày con người chợt bừng tỉnh và nhận ra mình quá cô đơn khi nhận thấy một nỗi sợ hãi bản năng nhất của loài người, một sự xa lạ, lạc lõng, đứt kết nối với xã hội hay thậm chí giữa những người gọi là bạn bè, người thân.
Poster phim "Her" - một trong những ứng viên của Oscar 2014.
Như hai bộ phim trước đó của đạo diễn Spike Jonze là Being John Malkovic và Where the Wild Things Are, chủ nghĩa hiện sinh cũng được khắc hoạ rõ nét trong Her. Lấy bối cảnh xã hội trong tương lai không xa nhưng thay vì miêu tả một bức tranh lớn toàn cảnh thì bộ phim tập trung vào cá thể con người: luôn cô đơn, lẻ loi, bất an và có xu hướng tự hủy diệt chính mình.
Chất khoa học viễn tưởng ấy chỉ dạo đầu làm nền, làm phương tiện để Spike Jonze đi sâu vào nội tâm, bản thể của nhân vật chính Theodore (Joaquin Phoenix thủ vai) - một nhà văn cô đơn, sống hướng nội, làm nghề viết thư tình cho những người gặp khó khăn trong việc biểu lộ cảm xúc bản thân. Trầm cảm và chán nản sau khi ly dị với người vợ Catherine (Rooney Mara thủ vai) - tình yêu từ thuở ấu thơ, Theodore đã mua một hệ điều hành máy tính có trí thông minh nhân tạo và khả năng học hỏi, giao tiếp như con người bình thường.
Như nguyện vọng của Theodore, hệ điều hành này tự nhận mình là nữ và lấy tên Samantha (Scarlett Johansson lồng tiếng). Hai người nhanh chóng trở nên thân thiết đến nỗi Theodore mang Samantha bên mình mọi lúc mọi nơi, giao tiếp với nhau bằng tai nghe không dây gắn trong tai và một chiếc điện thoại thông minh. Từ tình bạn trở thành tình yêu, thậm chí cả tình dục.
Khán giả có thể cười nhạo sự khờ khạo thảm hại của Theodore mà quên mất là chỉ đang cười chính mình. Cảm giác phụ thuộc và say mê những chiếc điện thoại đời mới, máy tính bảng đến mức thiếu vắng nó một chút thôi là bứt rứt hay ở bên nó còn nhiều hơn bên cạnh những người thân yêu là tình trạng của rất nhiều người. Kiểu mối quan hệ như trong phim sẽ xảy ra, chỉ là sớm hay muộn cho đến khi con người nhận ra sự sung sướng, hạnh phúc ảo tưởng hóa ra lại vô hồn, lạc lõng đến thế.
Ở một mức độ thấp hơn thì hình thức hẹn hò qua mạng (Facebook hay các trang mạng xã hội khác) đang là một bước đệm trung gian khi guồng quay cuộc sống ngày càng bận rộn, hối hả và con người không thể sắp xếp thời gian để tìm hiểu nhau một cách truyền thống. Họ tán gẫu với con người ảo của nhau, thấy thích tính cách trên mạng của nhau, trở thành bạn, bạn chuyển sang yêu/ đồng cảm, gặp nhau rồi ngủ với nhau. Một vòng quay mà luôn chỉ có một điểm kết thúc duy nhất: ảo đến mấy cũng chỉ là bước khởi đầu cho giai đoạn tiếp theo ở ngoài đời thật.
UF8pRIK.jpg
Nhân vật Theodore làm bạn với hệ điều hành máy tính có tên Samantha.
Họ có thể hạnh phúc với nhau mà cũng có thể gặp vài lần rồi chia tay vì đối phương không như tưởng tượng. Bất kỳ tình yêu nào cũng đều chưa thể gọi là tình yêu thật sự nếu chưa có kết nối trong thế giới thực. Hai nhân vật Theodore và Samantha cũng không phải ngoại lệ. Theodore phải đối mặt với cuộc sống thật – nỗi cô đơn lớn nhất của anh. Anh không thể chối bỏ thế giới hiện thực chỉ vì cho rằng nó không có chỗ cho mình. Là một cỗ máy nhưng Samantha cũng có cái yêu cầu vô cùng chính đáng và rất “người”, rất “phụ nữ” ấy.
Samantha ghen vì Catherine có một cơ thể phụ nữ còn cô ấy thì không nên đã gợi ý Theodore cùng thuê Isabelle – một búp bê tình dục (Portia Doubleday thủ vai), người đảm nhiệm vai trò thể xác của Samantha để hai người có thể âu yếm xác thịt. Điều mỉa mai và đáng buồn nhất là trải nghiệm này đã trở nên quá choáng ngợp với Theodore và gây nên mâu thuẫn, rạn nứt giữa anh và Samantha.
Trước đó Theodore cũng từng hẹn hò giấu mặt với một phụ nữ không tên (Olivia Wilde thủ vai) và mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ. Nhưng khi được cô gái kia hỏi xem có sẵn sàng cho một mối quan hệ nghiêm túc lâu dài thì Theodore lại bỏ chạy vì tình cảm với Samantha lúc đó đang lớn dần. Anh sợ mối quan hệ tình cảm người / người sẽ làm mình tổn thương, đau khổ lần nữa nên anh vẫn chọn Samantha. Nhưng éo le là khi mối quan hệ đi lên một tầm cao mới và hai người gặp nhau dưới hình dạng “con người” thì Theodore vẫn tự mình làm hỏng mọi chuyện.
Ảnh hưởng tiêu cực của khoa học công nghệ lên đời sống con người là một chủ đề không lạ trong phim của Jonze hay nhiều đạo diễn khác nhưng Her mang đến một cách tiếp cận riêng và độc đáo hơn hẳn. Mối quan hệ tình ái giữa người (Theodore) và máy móc / trí thông minh nhân tạo (Samantha) không những phổ biến mà còn được coi là bình thường trong bối cảnh phim. Spike Jonze còn dẫn dắt khán giả đến với một câu chuyện tình yêu rất thật với đủ mọi thăng trầm và hỷ, nộ, ái, ố.
Hai nhân vật giao tiếp thông qua tai nghe không dây và điện thoại thông minh nhưng chỉ sau những giây phút đầu bỡ ngỡ, ngại ngùng họ đã hoàn toàn thuyết phục và làm khán giả quên mất rằng Samantha không có thật và biến cô trở thành một người bạn đồng hành bằng xương bằng thịt không được lên máy quay của Theodore. Thật khó có thể chứng kiến mối quan hệ đặc biệt như vậy mà không tự hỏi: “một trí thông minh nhân tạo có khả năng đọc hàng chục cuốn sách trong một cái nháy mắt thì một đêm ngắm nhìn người mình yêu say ngủ dài đến nhường nào?”
Ngoài việc thiếu vắng sự hiện diện về mặt thể xác thì Samantha có vẻ như là hình mẫu phụ nữ lý tưởng của mọi người đàn ông: ân cần, dịu dàng, chu đáo, quan tâm, thông minh, hấp dẫn, biết lắng nghe và không bao giờ đỏi hỏi gì ngược lại. Theodore biết nó không thật và chấp nhận lờ đi sự không thật ấy nhưng anh biết rồi giấc mơ nào cũng sẽ đến lúc kết thúc và tan vỡ như bong bóng xà phòng. Họ chỉ là một con người, một máy móc đều đang chật vật trên con đường khám phá ý nghĩa và mục đích sống thật sự của chính mình.
Người đầu tiên được đạo diễn Spike Jonze giao vai Samantha là Samantha Morton nhưng đến khi biên tập những cảnh quay đầu tiên thì anh lại không cảm thấy được cái chất Samantha mình đã mường tượng nên quyết định thay bằng Scarlett Johannson.
Xt6ltR2.jpg
Trong "Her", Scarlett Johansson không xuất hiện một phút nào trên màn ảnh mà chỉ diễn xuất bằng giọng nói thông qua nhân vật Samantha.
Chỉ bằng chất giọng đặc trưng của mình, kiều nữ bốc lửa đã thuyết phục khán giả, đưa đến cảm nhận về một người phụ nữ thông minh, hấp dẫn tồn tại sau lớp vật chất vô hình. Dụng ý của Spike Jonze khi tạo ra nhân vật này là “Ấm áp vừa đủ, tính người vừa đủ mà vẫn xa cách và kỳ lạ vừa đủ”. Scarlett Johansson đã chứng minh rằng cô không cần đến cơ thể nóng bỏng mà vẫn đặc tả được một vai diễn phức tạp trọn vẹn.
Nam diễn viên Joaquin Phoenix đã quá xuất sắc trong việc chuyển tải con người nhân vật Theodore bằng một thứ ngôn ngữ cơ thể nhạy cảm đến kỳ lạ: sự dịu dàng khi viết thư tay cho “những người mình yêu”, sự quan tâm tới Samantha, ánh mắt vô hồn về nơi xa xăm hay giữa hay trạng thái tâm lý đối lập nhau trước và sau khi gặp gỡ Samantha… Anh xứng đáng là một trong những diễn viên theo trường phái Method Acting (diễn xuất theo hệ Stanislavski của Nga, đề cao tính chân thật và hóa thân trong diễn xuất đến mức khán giả nghĩ họ đang đóng vai chính mình) xuất sắc ở thời điểm hiện tại.
Bộ phim tràn ngập mối quan hệ rời rạc và đứt gãy: Theodore ly dị vợ, hẹn hò giấu mặt bất thành, ngay cả cô bạn hàng xóm Amy cũng ly dị chồng và bắt đầu một mối quan hệ mới với hệ điều hành của chồng cũ… Nhưng không như những bộ phim kiểu này trước đó, Her không công kích trực tiếp mặt trái của khoa học công nghệ mà khẳng định rằng nhờ Samantha, Theodore đã thay đổi, chí ít là phần nào vượt qua được quá khứ và hướng tới tương lai tươi sáng hơn.
Đó chính là điều khiến Her trở nên tuyệt vời, thay vì nhồi nhét những giáo điều nhàm chán thì bộ phim làm mỗi người xem đều thấy bóng dáng của mình trong đó. Her đưa đến thông điệp hãy biết mở lòng hơn nữa với tình yêu vì không gì có thể thay thế được những động chạm da thịt thực sự, cảm nhận được hơi ấm và nhịp tim đập sâu lắng và rõ ràng. Dù phía trước mỗi con người có mờ mịt và vô định thì họ chỉ cần biết vẫn còn có một vòng tay để giữ chặt, truyền cho họ nghị lực và sự mạnh mẽ để vươn lên tìm được đúng hướng phải đi…
* Trailer phim "Her"

* Bài hát nhạc phim: "The Moon Song" - Karen O

Anh Tú


Read more: http://tapchi.guu.vn/phim-hay-her-noi-co-don-trong-the-gioi-cong-nghe-4ihNpkwEsI4o0.html#ixzz2wJSUxYAM