Một đề thi học kỳ môn Toán lớp 8 ở trường THCS Tân Phú (TP.HCM) đã khiến
nhiều người choáng trước những dữ liệu của bộ phim "Spider man" và
chiều cao của tòa nhà Bitexco.
Cụ thể là trong đề thi Toán học kỳ
môn của nhà trường, các thầy cô giáo đã dành một câu hỏi 1,5 điểm kể về
tốc độ leo tường tuyệt đỉnh của Spider man ở tòa nhà Bitexco.
Có lẽ để giải tỏa căng thẳng cho học sinh về việc thi cử, thầy giáo đã
không ngần ngại sử dụng tính hài hước để mang đến cho học sinh một đề
thi sát thực tế.
Đề thi Toán với câu chuyện về người nhện và chiều cao của tòa nhà Bitexco.
Đề thi cụ thể như sau: "Trong bộ phim Spider man,
người nhện Peter Parker đã chứng tỏ một tốc độ leo tường đáng nể. Tòa
nhà Bitexco Financial với hình tượng búp hoa sen là tòa nhà cao nhất tại
TP.HCM, một lần Spider-man đã leo thẳng đứng từ mặt đất lên đỉnh của tòa nhà Bitexco Financial với vận tốc trung bình 15m/giây.
Lúc quay trở xuống, với sức hút của trái đất, Spider-man đã
di chuyển nhanh hơn vận tốc lúc leo lên là 20m/giây. Do vậy thời gian
quay trở xuống ít hơn thời gian lúc lên là 10 giây. Em hãy tính chiều
cao của tòa nhà Bitexco Financial là bao nhiêu mét?".
Chia sẻ của thầy Thuận đã nhận được nhiều sự ủng hộ.
Thầy giáo Lê Đức Thuận, người chia sẻ đề thi cho hay, dù đã đi dạy toán
được hơn 10 năm nhưng khi đọc đề bài thú vị này, thầy vẫn rất sốc. Bởi
lẽ, đề thi đã cho thấy tình yêu vô bờ bến mà các thầy cô giáo quận Tân
Phú dành cho học trò. "Chỉ có tình yêu học trò lớn lao mới đủ động lực
để các thầy cô nghĩ ra một đề bài đậm chất teen như thế".
1. Hãy đơn giản mọi thứ
“Nếu bạn không thể giải thích cho đứa trẻ sáu tuổi hiểu được, thì chính bạn cũng không hiểu gì cả”.
Cái khó nhất là bạn diễn đạt hay truyền tải một việc khó nhất, phức tạp nhất bằng một cách đơn giản nhất. Cái khó nhất là bạn đối diện với những khó khăn nhất bằng một tâm thái bình tĩnh nhất.
Cố làm cho mọi thứ phức tạp đồng nghĩa với việc bạn không hiểu bản chất của vấn đề. Hãy nhớ đến những thầy cô giáo đã từng dạy bạn. Họ đã giải thích tất cả những trang sách đầy chữ cho bạn bằng những lời lẽ giản dị và dễ hiểu nhất. Bạn cũng nên ghi nhớ điều này khi giao tiếp hoặc huấn luyện nhân viên.
“Đơn giản” – đó là chìa khóa của hạnh phúc.
2. Hãy sáng tạo
“Sáng tạo có tính lây lan, hãy truyền nó đi!”.
Không có gì hạnh phúc bằng bạn được sống và làm việc bằng chính những suy nghĩ sáng tạo của mình và chia sẻ ước mơ của mình với thế giới.
“Sáng tạo” làm bạn luôn “mới” – Hãy khơi nguồn cảm hứng cho chính bạn và mọi người; hãy làm điều mà chính bạn và mọi người yêu thích. Hãy sử dụng khả năng sáng tạo để tạo ra những công việc và niềm vui. Đã đến lúc bạn dành tâm trí cho các ý tưởng và tạo ra hiệu ứng domino đến mọi người xung quanh.
Đừng ngại vì ý tưởng của bạn “điên rồ, nhỏ bé…” có những thành công đến từ những ý tưởng “điên rồ” như bạn…
3. Hãy chăm chỉ và dám mắc sai lầm.
“Cách duy nhất để tránh sai lầm là đừng có ý tưởng mới”
Nếu bạn nghĩ và làm vậy – hạnh phúc của bạn thật xa vời. “Sai lầm”, “thất bại” là việc xảy ra mọi lúc và với bất kỳ ai. Khi bạn càng có nhiều “sai lầm” điều đó có nghĩa là bạn đang đi trên con đường hạnh phúc vì bạn đang là người làm việc chăm chỉ với ước mơ của mình. “Sai lầm, thất bại” là những thứ thật sự làm thay đổi “chính bạn, cuộc đời bạn và cả thế giới”. Sự phát triển của mỗi cá nhân và cả thế giới không phải là những “quy trình hoàn hảo” mà là “những ý tưởng mới”.
Do đó, Bạn hãy học cách chấp nhận sai lầm và mạo hiểm với sáng tạo là điều cần thiết để tạo ra sự thay đổi tích cực trong bất kỳ tổ chức nào.
“Bạn không bao giờ thất bại cho đến khi bạn ngừng nỗ lực”.
Einstein dành cả đời để nghiên cứu các lý thuyết vật lý và nhiều nghiên cứu trong số đó không đi đến kết quả nào. Chúng ta không thể chắc chắn về kết quả của mọi việc chúng ta làm, nhưng kiên trì chính là chìa khóa. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là chăm chỉ theo đuổi mục tiêu.
Thất bại chỉ tồn tại khi ta dừng lại ở ngay đó mà không cố gắng bước tiếp đến thành công.
4. Sống cho hôm nay
“Tôi chẳng khi nào nghĩ đến tương lai. Nó sẽ đến nhanh”.
Hãy luôn sống cho ngày hôm nay, cho hiện tại. Những gì đã qua, không bao giờ quay trở lại, những gì chưa đến Bạn sẽ chẳng biết nó sẽ đến như thế nào. Chỉ có hiện tại, chỉ có ngày hôm nay là của bạn.
Bạn chỉ có thể chắc chắn về những gì đang diễn ra trong hiện tại. Bạn có quyền lo lắng cho tương lai và xây dựng một kế hoạch, nhưng hầu như mọi thứ sẽ không diễn ra như bạn dự tính. Vấn đề quan trọng nhất là sống hết mình ngày hôm nay. Làm mọi thứ tốt nhất trong khả năng và sẽ không phải lo lắng gì về ngày mai.
Nếu bạn sống tốt cho từng ngày hôm nay của Bạn, Bạn có “một kế hoạch” cho tương lai, chắc chắn Bạn sẽ có một “tương lai đẹp”.
5. Nghĩ khác
“Tôi chưa bao giờ khám phá ra điều gì bằng cách tư duy hợp lý”.
Những thứ tuyệt vời nhất đến luôn đến từ việc nghĩ “ngoài chiếc hộp” và làm những việc khác thường. Mọi người thường khó chịu với những kẻ nghĩ khác, nhưng đó cũng là lý do vì sao chỉ có rất ít người kiệt xuất. Khi gặp vấn đề nan giải, hãy cố gắng nghĩ theo hướng khác, biết đâu bạn sẽ có câu trả lời.
Hãy tư duy và suy nghĩ theo bản năng và trực giác của chính bạn, lắng nghe xung quanh và quyết định theo suy nghĩ của mình. Đừng bao giờ bị chi phối khi nếu ai đó nói Bạn “điên rồ” – bởi “những ý tưởng điên rồ” chẳng giống ai sẽ là những chất liệu tốt để giúp Bạn thành công. Hơn nữa, bạn chỉ hạnh phúc khi bạn được sống và làm việc với những suy nghĩ của chính mình một cách trọn vẹn.
6. Phát huy trí tưởng tượng
“Tưởng tượng là dạng thức tối cao của nghiên cứu”.
“Tôi có khả năng để vẽ thoải mái như một hoạ sĩ chỉ nhờ vào trí tưởng tượng của mình. Trí tưởng tượng quan trọng hơn kiến thức. Kiến thức thì có giới hạn. Trí tưởng tượng bao trùm thế giới”.
Cuộc sống quá khô khan nếu bạn thiếu tưởng tượng. Trí tưởng tượng chính là nguồn năng lượng dồi dào cho tâm hồm của bạn. Không ai có thể “đánh thuế” cho sự tưởng tượng của bạn. Sự tưởng tượng đôi khi bay bổng, thiếu tính thực tế, nhưng không sao nếu bạn nhận thấy được điều đó…Để rồi cuối cùng Bạn sẽ tự hướng trí tưởng tượng của mình vào những điều mang tính thực tiễn hơn.
Sau khi tưởng tượng về một điều gì đó mới lạ bạn hãy chia sẻ nó với mọi người. Sau đó, mọi người sẽ có thể nhìn thấy thế giới mà bạn tưởng tượng và họ sẽ liên kết và hỗ trợ bạn. Hãy dành thời gian để mơ mộng, tưởng tượng và nhớ chia sẻ ý tưởng của bạn với những người xung quanh. Nhưng cũng hãy nhớ “đừng quá viển vông” nhé!
7. Làm những điều không thể
“Chỉ những ai nỗ lực hết mình mới có thể đạt được những điều tưởng chừng không thể”.
Nếu bạn sẵn sàng đối mặt với khó khăn thì bạn mới tiến gần hơn đến điều không thể. “Điều không thể” cũng chỉ là một khái niệm tương đối. Bạn sẽ ngạc nhiên khi dám vượt qua những điều hợp lý mà mọi người vẫn nghĩ.
Đôi khi chúng ta giới hạn chính mình bởi suy nghĩ “sức người có hạn”; nhưng bạn hoàn toàn không biết “hạn” đó nó nằm ở đâu…chính vì vậy tôi cũng có thể nói rằng “sức người là vô hạn”, bạn hãy kiên trì, nỗ lực bạn sẽ thấy rằng Bạn có thể vượt qua tất cả để thành công.
8. Tôn trọng mọi người
“Từ cuộc sống thường ngày, chúng ta biết rằng sống – trước hết là cho những người xung quanh, cho những người luôn nở nụ cười và khiến ta hạnh phúc”.
“Cuộc đời sẽ chẳng đáng sống, trừ khi ta sống vì những người khác”.
Bạn muốn có sự tôn trọng từ người khác, bạn sẽ có điều đó khi bạn tôn trọng họ. Tôn trọng người khác, trước tiên đó là bạn “tôn trọng chính mình”. Chỉ khi bạn biết “tôn trọng chính mình” bạn mới hiểu “tôn trọng là gì?” để thực hiện.
Hãy quan tâm đến mọi người trước tiên. Dành ít nhất một vài phút mỗi ngày để tập trung kết nối, trò chuyện với người khác. Hãy cho họ biết rằng bạn trân trọng họ. Cảm ơn và gửi tặng họ những lời khen mà họ xứng đáng được nhận. Điều này không chỉ giúp tâm trạng của họ tốt hơn mà cả tâm trạng của bạn nữa. Những việc tưởng chừng như bé nhỏ đó nhưng sẽ là “chất liệu” cho hạnh phúc của bạn mỗi ngày.
9. Luôn sẵn sàng học hỏi
“Học hỏi chính là kinh nghiệm. Những thứ khác chỉ là thông tin”.
Học là một hành trình chứ không phải là việc đắm mình trong tất cả các thông tin. Hãy “lặn tìm kho báu” và luôn ghi nhớ rằng chỉ có một số điều hữu ích cho bạn, còn số khác thì không. Việc học không phải là thứ có thể phù hợp với tất cả mọi người, hãy tìm ra cách riêng của bạn.
Học hỏi cũng không có giới hạn, bạn có thể học ở bất cứ đâu, từ ai, bằng phương tiện gì…quan trọng là bạn cần biết “Bạn đang muốn học điều gì” hoặc “Bạn học được điều gì từ việc này.”
10. Làm những điều “Đúng”
“Luôn làm điều Đúng”. Việc này sẽ làm hài lòng một số người và làm những người còn lại ngạc nhiên”…
Vậy bạn hiểu thế nào là điều “Đúng”…vì có thể đúng với bạn những lại không đúng với người khác. Hãy giới hạn lại những việc “đúng” là những việc do chính bạn cảm nhận, đánh giá và suy nghĩ. Nếu bạn thấy việc đó “đúng” bạn hãy cứ làm vì chỉ có chính bạn mới hiểu được mình đang muốn gì và suy nghĩ thế nào.
st

Bài viết: http://news.zing.vn/Nhung-tac-pham-gia-bac-trieu-tai-Hoi-sach-TPHCM-post401892.html
Nguồn Zing News
Bài viết: http://news.zing.vn/Nhung-tac-pham-gia-bac-trieu-tai-Hoi-sach-TPHCM-post401892.html
Nguồn Zing News
Bài viết: http://news.zing.vn/Nhung-tac-pham-gia-bac-trieu-tai-Hoi-sach-TPHCM-post401892.html
Nguồn Zing News
Bài viết: http://news.zing.vn/Nhung-tac-pham-gia-bac-trieu-tai-Hoi-sach-TPHCM-post401892.html
Nguồn Zing News
Bài viết: http://news.zing.vn/Nhung-tac-pham-gia-bac-trieu-tai-Hoi-sach-TPHCM-post401892.html
Nguồn Zing News
SGTT.VN - Giản Tư Trung là cái tên đã quá quen thuộc với cộng
đồng doanh nghiệp và cộng đồng giáo dục. Việc ông vừa được Diễn đàn
Kinh tế Thế giới (WEF) vinh danh là Lãnh đạo trẻ toàn cầu (YGL) trong
vai trò là một Nhà hoạt động giáo dục (Education Activist) đã cung cấp
thêm một lý do để ông xuất hiện trong chuyên trang Giá trị sống tuần này
Tiêu chí của giải thưởng YGL là thành tích nghề nghiệp,
bề dày chuyên môn, cống hiến xã hội và khả năng vượt khó. Ông nghĩ gì
khi biết tin được nhận giải thưởng danh giá này?
Nhiều năm nay tôi cứ cặm cụi làm chứ không nghĩ đến danh hiệu hay
giải thưởng gì cả. Nhưng nay được một tổ chức toàn cầu như WEF ghi nhận
công việc của mình thì tôi cũng thấy vinh dự, và vui hơn là khi họ nhìn
nhận đúng vai trò mà tôi đang đảm trách.
Tôi nghĩ một khi nhận được sự tin tưởng nhiều hơn, cũng có nghĩa
trách nhiệm sẽ lớn hơn. Vì công việc của tôi gắn bó với sự học của doanh
giới và giáo giới nên tôi luôn tự nhủ sẽ liên tục khai minh chính mình
để có thể làm tốt hơn công việc của mình.
Từ bao giờ ông ý thức được trách nhiệm của mình với cộng
đồng chung quanh, khi mà mọi suy nghĩ, hành động của ông, thay vì “làm
cho mình” thì đều dần trở thành “và cả cho người”?
Tôi luôn mong muốn sống một cuộc đời có giá trị, nhưng để có cuộc đời
giá trị thì phải tạo ra những giá trị. Muốn vậy thì phải có trách nhiệm
của một con người đối với cái xã hội mà mình đang sống. Suy nghĩ của
tôi đơn giản là: nếu không có trách nhiệm đó thì mình thấy mình không có
giá trị gì, vậy mình có đáng sống hay không?
Mỗi khi có dịp đứng lớp, tôi thường đưa ra một công thức, tạm gọi là
“công thức sự nghiệp”: Tổng những gì mà mình kiếm hay đạt được cho mình
bằng với tổng những gì mình mang lại hay gây ra cho người khác. Luôn
luôn đó là một hằng số. Ví dụ: đằng sau một gia tài khổng lồ có thể là
một cống hiến lớn hay một tội ác lớn, cũng có thể là cả hai.
Ai cũng muốn có một cuộc đời đáng sống, cuộc đời có giá trị. Nhưng
đáng sống ở đây không chỉ là bản thân cảm thấy đáng sống mà còn được
những người có hiểu biết trân trọng cách sống đó, cuộc đời đó. Bởi lẽ,
tôi nghĩ, chân lý không thuộc về số đông, cũng không thuộc về kẻ mạnh,
mà thuộc về những người hiểu biết. Nếu mình có một cách sống và một cuộc
đời mà tự mình cảm thấy đáng sống, nhưng lại bị những người có hiểu
biết phê phán hay lên án thì sự đáng sống đó sẽ trở thành không đáng
sống.
Nhưng làm sao ông có thể tạo giá trị cho chính mình và cho xã hội nếu ông không băn khoăn, day dứt về điều đó?
Công việc của tôi là làm giáo dục. Nhiều người nói làm giáo dục là
khai minh xã hội. Không, tôi chỉ khai minh chính mình. Nhưng lúc nào
cũng vậy, luôn cần phải có những con người tạo môi trường, tạo ra chất
xúc tác để người khác biết cách tự khai minh. Tôi luôn tâm niệm rằng,
quá trình đứng lớp cũng không phải là quá trình mình dạy người khác mà
là quá trình mình đặt ra những câu hỏi để cho mọi người cùng suy nghĩ.
Và khi mọi người suy nghĩ tức là mọi người đang học, thực học. Về nguyên
lý sư phạm, có ba cách trao đổi với người học: nói cho người học biết
điều mình muốn họ biết; cố gắng trả lời những câu hỏi của người học; đặt
ra những câu hỏi để người học suy ngẫm và nỗ lực tự tìm câu trả lời.
Tôi thích nhất cách thứ ba. Cũng có khi tôi đặt ra những câu hỏi nghe
có vẻ ngớ ngẩn như: “Bạn sống để làm gì?”, “Thế nào là con người?”,
“Bạn có phải là con người không?”, “Thế nào là trưởng thành?”, “Bạn đã
trưởng thành chưa?”, “Làm dân là làm gì?”, “Cần có năng lực gì để làm
được dân?”... Mới đầu tưởng đó là những câu hỏi vu vơ, nhăng cuội, nhưng
nếu một người mà không quan tâm đến những điều đó, thì khó chạm vào
khai minh lắm.
Nhiều thầy cô và cha mẹ nói với học trò, với con của mình rằng “mong
sao lớn lên các con sẽ thành người”, nhưng sao chẳng mấy ai nói cho các
em hiểu làm người là làm gì, cần học gì và học như thế nào để thành
người. Chính những câu hỏi đó đã dẫn đường tôi đến với triết học, tuy
nhiên tôi tìm kiếm câu trả lời ở cuộc đời qua những hoạt động và trải
nghiệm của mình chứ không hẳn là ở lý thuyết. Tất nhiên, sau đó khi gặp
những người thầy đang hoạt động trong lĩnh vực triết học, tôi thấy mình
được chia sẻ rất nhiều từ những suy nghĩ và chiêm nghiệm này.
Vậy xin được hỏi: ông là ai?
Tôi nghĩ, “ai” ở đây không hẳn là ông này, bà nọ, mà là ở chuyện liệu
mình có ý thức được mình sống để làm gì, mình sẽ sống cuộc đời như thế
nào, có đáng không.
Nói cách khác là có hai tầng nghĩa ẩn chứa trong từ “ai”: tầng nghĩa
thứ nhất đề cập về danh phận, còn tầng nghĩa thứ hai là cuộc đời đáng
sống, cuộc đời có giá trị. Vì thế, “ai” ở đây thật sự là một từ có hàm ý
triết học, nhưng không phải lúc nào người ta cũng hiểu được tầng nghĩa
sâu sắc mà nó ẩn chứa để xác định đúng “ai là ai”.
|
Chân lý không thuộc về số đông hay kẻ mạnh, mà thuộc về những người hiểu biết. |
Nếu cần có một lằn ranh để minh định hành động của mỗi người, tôi cho rằng pháp lý và đạo lý chính là lằn ranh thích hợp nhất. “Đạo lý” không hẳn là đạo lý ở một nơi hay một lúc nào đó, mà cái đạo lý này cần phải chứa đựng cả những giá trị phổ quát của loài người, những giá trị vượt không gian và thời gian.
Tuy nhiên, có khi pháp lý lại trái nghịch với đạo lý, vì pháp lý không xuất phát từ đạo lý. Và đối với những người làm cách mạng thì họ chỉ quan tâm đến đạo lý mà họ theo đuổi chứ không quan tâm đến pháp lý, vì họ không công nhận cái pháp lý đó và họ muốn làm cách mạng để thay đổi nó. Đó cũng là lý do vì sao mà những người cách mạng lại sẵn sàng vi phạm pháp lý và chấp nhận tù đày, thậm chí hy sinh cả tính mạng hay danh dự để đấu tranh cho đạo lý mà họ theo đuổi.
Vừa rồi xem lại bộ phim Những người khốn khổ, tôi càng thấm thía mối quan hệ giữa pháp lý và đạo lý. Cụ thể nhất là câu chuyện của Jean Valjean và Javert. Jean Valjean là hiện thân của đạo lý, còn Javert là hiện thân của pháp lý. Bản thân V. Hugo cũng đã đưa ra cách giải quyết nút thắt này: Javert là người luôn bảo vệ công lý, nhưng trong cái công lý đó không chứa đạo lý nên cuối cùng ông đã chọn cái chết để bảo vệ cả hai. Và một chi tiết nữa, lúc Jean Valjean làm thị trưởng, đức cao vọng trọng, ông nghe tin có một người sẽ phải chết thay mình vì bị cho là Jean Valjean, vậy ông phải chọn giữa ra nhận tội (trở thành người lương thiện mà khốn khổ) với im lặng (trở thành người đức cao vọng trọng mà khốn nạn). Cuối cùng ông chọn làm người lương thiện. Nếu như hỏi Jean Valjean muốn trở thành “ai” trong đời thì chắc hẳn ông sẽ nói “tôi muốn thành người lương thiện”.
Không chỉ V. Hugo mà Lincoln cũng đã từng chia sẻ: “Hãy cố gắng làm một luật sư trung thực, còn nếu không thể trở thành một luật sư trung thực thì hãy sống trung thực mà không cần phải làm luật sư”.
Xuất phát điểm là dân kinh tế, tại sao ông lại chọn giáo dục làm con đường nghiệp dĩ của mình?
Từ bé ở quê bà nội tôi đã truyền cho tôi tinh thần “làm trai cho đáng nên trai”. Vì thế tôi đã lớn lên cùng với suy nghĩ sẽ làm được điều gì đó. Cái đó là cái gì thì thấy mơ hồ lắm. Nhưng những ý nghĩ mơ hồ đó cứ đeo đẳng. Khi lớn lên, tôi cũng làm nhiều nơi với nhiều lĩnh vực khác nhau, từ thương trường cho tới khoa trường và cả một chút quan trường nữa, nhưng rồi tôi nhận ra rằng công việc mình có thể đóng góp được là làm giáo dục. Tôi chọn cái nghề mà mình cảm thấy có giá trị và sống đúng với con người của mình.
Tất nhiên lúc đầu tôi cũng phải tự đặt câu hỏi: giáo dục ai, giáo dục cái gì. Rồi tôi chọn doanh trí, vì dân trí thì rộng quá, mà quan trí là lĩnh vực mà dân thường không thể tham gia. Sau đó lại thấy mình có thể làm gì đó cho giáo dục, cho giáo trí, góp sức cho sự học của các thầy cô giáo. Và đó là lý do vì sao tôi gắn bó với giáo dục, gắn bó với sự học của doanh giới và giáo giới cho đến nay và nhiều năm nữa.
So với giới doanh nhân ngày trước, qua những bước khai minh, ngày nay chắc đã khác nhiều?
Chắc chắn là khác. Tôi luôn chia sẻ với doanh giới về một nền kinh thương mới và họ là ai, ở đâu trong một nền kinh thương mới đó, nếu không thì khó mà tồn tại được. Cuộc khủng hoảng trầm trọng hiện nay, bên cạnh nguyên nhân về việc điều hành vĩ mô nền kinh tế, còn có nguyên nhân vi mô từ phía các doanh nghiệp. Cho dù kinh doanh gì đi nữa thì cũng phải quan tâm đến những yếu tố như năng lực cốt lõi và giá trị bền vững. Đây chỉ là những bài học “vỡ lòng” về quản trị nhưng không phải dễ dàng gì có thể học được.
| Ở cấp độ một công dân, tôi nghĩ mình có thể làm được điều gì thì cứ làm thôi. Khi nhiều người cùng thể hiện trách nhiệm công dân thì mọi thứ sẽ tốt hơn lên. |
Không chỉ kinh tế mà giáo dục hiện cũng khủng hoảng và tha hoá trầm trọng (từ của GS Ngô Bảo Châu). Được biết ông đang tập trung vào vấn đề giáo dục khai minh. Vậy theo ông, có thể làm được gì cho giáo dục trong bối cảnh hiện nay?
Tôi nghĩ, bất cứ một người nào quan tâm và tâm huyết với giáo dục đều mơ ước một xã hội mới tốt đẹp hơn. Về nguyên lý, để có một xã hội mới thì cần phải có một nền giáo dục mới. Vì giáo dục nào thì xã hội đó, lãnh đạo nào thì giáo dục đó, thể chế nào thì lãnh đạo đó, và lãnh tụ nào thì thể chế đó. Ai cũng muốn cải cách giáo dục nhưng cần phải thấy đích đến của giáo dục là gì, thực trạng giáo dục ra sao… Đích đến của giáo dục là con người tự do, con người khai minh, nhưng con người khai minh, con người tự do là thế nào? Nhiều người cho rằng nền giáo dục tệ hại và nhiều yếu kém, nhưng tệ thế nào thì ít ai làm rõ được. Có quá nhiều thứ cần làm trong giáo dục. Còn với cá nhân tôi, ở cấp độ một công dân, tôi nghĩ mình có thể làm được điều gì thì cứ làm thôi. Khi nhiều người cùng thể hiện trách nhiệm công dân thì mọi thứ sẽ tốt hơn lên.
Hiện PACE là trường duy nhất phối hợp với các doanh nhân và trí thức để triển khai chương trình Hạt giống lãnh đạo (IPL). Qua các khoá học của chương trình đặc biệt này, ông có thể chia sẻ thêm về việc đào tạo và sử dụng nhân tài?
Nhân tài thì không đào tạo được, mà chúng tôi chỉ tạo môi trường trong đó có chất xúc tác cho sự học của họ để giúp họ tự phát triển mà thôi. Tôi cũng nghĩ khó mà sử dụng được nhân tài vì một nhân tài thực sự luôn biết cách tự sử dụng mình. Nếu có chăng là những người làm lãnh đạo biết tạo ra một môi trường mà nhân tài thấy mình ở trong đó, và khi họ phát huy tài năng của mình thì cũng là lúc tổ chức và xã hội cùng được hưởng lợi.
Trong một giai đoạn đang được mô tả nhan nhản trên báo chí là tha hoá, mất niềm tin, vô cảm… ông có thấy vô vọng? Là một người làm giáo dục, ông chia sẻ điều này thế nào với những người trẻ để họ có thêm niềm tin?
|
Ý thức rõ được giá trị của mình với cuộc đời sẽ có thêm niềm tin vào cuộc sống. |
Mỗi người chỉ có một cuộc đời, do đó phải biết rõ là mình sẽ dùng đời mình vào việc gì và việc đó có đáng để dùng không. Khi mọi thứ hỗn loạn mà mình lại dùng cuộc đời mình vào những việc mà mình tin là đúng và tốt thì nó càng có nghĩa hơn. Người ta chỉ vô vọng khi chẳng biết làm gì cả hay khi đặt ra cho mình quá nhiều điều to tát nhưng lại không làm được. Khi mình có lẽ sống rõ ràng, phù hợp và lẽ sống đó chứa đựng lẽ phải và nó được hiển hiện ngay trong công việc và cuộc sống hàng ngày, thì bản thân điều đó đã là một cuộc sống có ý nghĩa. Và khi ý thức rõ được giá trị của mình với cuộc đời thì cũng là lúc mình có thêm niềm tin vào cuộc sống.