Căn hộ chung cư 4 phòng

Chủ căn nhà tầng 31 ở Cầu Giấy (Hà Nội) thích sự thoáng đãng ở tầng cao và muốn căn hộ của mình có cảm giác nhẹ nhàng, bình yên.
Căn hộ chung cư có cấu trúc mạch lạc, rõ ràng, đơn giản. Các phòng chỉ có đồ đạc tối thiểu đúng chức năng sử dụng. Không gian phòng khách và phòng ăn lớn được kết nối với nhau là trung tâm. Tất cả đồ đạc được thiết kế và thi công đồng bộ, thống nhất. Những chiếc đèn trang trí cũng được thiết kế với vật liệu gỗ và giấy dó tạo nên không gian nội thất đơn giản, nhẹ nhàng và bình yên.


Với diện tích 240 m2, căn hộ có tới 4 phòng ngủ với 2 logia rộng rãi. Đường nét của nhà đơn giản, hiện đại với những mảng phẳng, đường thẳng, giảm tối đa những chi tiết thừa và những trang trí không cần thiết.


Màu sắc chủ đạo của căn hộ là màu tường sáng kết hợp với màu nâu trầm của gỗ. Riêng mảng tường khu sảnh được nhấn với màu đỏ.


Với việc giảm thiểu những chi tiết thừa, căn hộ càng thoáng rộng hơn.


Bếp được tổ chức thành một phòng riêng biệt, kết nối với khu vực trung tâm.


Màu sắc chủ đạo trong bếp là màu trắng tạo cảm giác thoáng sáng và sạch sẽ.


Ngoài bàn ăn lớn ở khu trung tâm, trong bếp có thêm một bàn ăn nhỏ để gia đình dùng điểm tâm, uống trà.


Bàn ăn nhỏ được bố trí ở cạnh khung cửa sổ rèm đỏ dưới ánh sáng ấm áp của đèn giấy dó.


Phòng ngủ cũng được thiết kế đồng bộ, từ giường, tủ đầu giường đến bàn.


Một phòng ngủ khác với mảng tường sơn màu trầm.


Màu gỗ và màu thảm các phòng ngủ mang lại cảm giác ấm áp. Tủ quần áo được thiết kế cao sát trần để tận dụng không gian.


Sự đồng bộ và thống nhất trong thiết kế nội thất đã tạo nên hiệu quả đáng kể cho căn hộ.

Mùa Đông ở Sài Gòn

Cái đông Sài Gòn mới chớm sang được 3 ngày nay. Trời se se lạnh, lại còn đắp chăn và bật quạt cho đã. Một con sâu lười cuộn trong chăn. Bắt đầu nghiền ngẫm lại quãng thời gian trước....
6h15 thức dậy, chiếc đồng hồ như giục dã người ta phải nhanh chân cất bước lên để kịp tới sở trước 7h bấm thẻ...
Lúc tôi đến nơi các anh chị em CN đang ngồi ăn sáng khắp vỉa hè. Các bác tài tụ họp đầy đủ ở 1 cái bàn dài để hút thuốc và trò chuyện. Những gánh hàng xôi phở thơm phức, khói bốc ra nghi ngút. Tôi vừa chạy vào đằng sau các hòm tủ nhân viên, đó là lối đi cho CN. Một chàng trai hơi cao và gầy gầy vừa chạy ra, anh nọ cũng đang vội vã, sém đụng vào người tôi, mới ngước mắt lên chợt thấy thì ra là cậu Tùng đóng hàng bên xưởng 2. Cậu này nhỏ nhắn được xem như là em út trong nhà, nhưng cũng đc việc. Khi vào bên trong vì quá vội tôi không thay dép riêng của xưởng khiến bảo vệ bực mình nhắc nhở. Tôi lại chạy đi thay dép rồi mới vào bấm thẻ. Hàng ghế máy tính sắp thành 2 hàng ngồi đâu mặt vào tường 2 bên gần chỗ bấm thẻ. Khoảng cách giữa chỗ bấm thẻ của cn và khoang ngồi của nhân viên văn phòng rất gần nhưng sao lại rất xa, có cảm giác chưa bao giờ đến gần họ. Bấm thẻ ở xưởng 1 xong lại vội vã qua xưởng 2.

Lúc qua bên x2 thì thấy cn đang ngồi ăn sáng ở dãy bàn bên ngoài. Thích X2 hơn x1 ở chỗ đó nó có cái bàn 4 cái đâu vào nhau đủ chỗ cho cn ngồi ăn trưa và ăn sáng ngon lành, lại còn để đồ ăn trên bàn rất tiện. Đúng 7h sáng vào ca. Trước khi bước vào bên trong tôi phải qua vòng vuốt người của nữ thần hộ pháp. Đó là 1 em gái xinh đẹp, làn da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, đôi mắt nâu hơi dữ, gương mặt không mỉm cười trừ những lúc không phải giờ làm. Em tên Ánh, cái tên lấp lánh như những vì sao, nữ hộ pháp bảo vệ cửa ra vào và được vuốt người miễn phí. Cô ấy là trợ lí của tổng quản x2. Ở đây cấp bậc được phân chia rõ ràng thể hiện qua từng bộ đồng phục là những chiếc tạp dề làm bánh xinh xắn. Được khoác lên mình bộ trang phục đó tôi như biến thành con người khác, trở nên nghiêng mình kính cẩn với các đồng nghiệp và các lãnh đạo. Bởi bộ đồ cho người ta ý thức vai trò của họ. Tuy nhiên bộ trang phục này khá xinh xắn dễ thương, trông không khác gì 1 nữ cn xinh đẹp.


Các chuyền trưởng phát đồ dùng cho các cn rồi vào chỗ đã sắp xếp để bắt đầu công việc. 7H30 có 1 cô bé xinh xắn, tròn trĩnh, 4 mắt dễ thương đến điểm danh từng chuyền. Cô gái trẻ này luôn gọi tôi là bé. Tôi cảm thấy đây là lần đầu tiên có em gái trông trẻ hơn mình lại gọi mình là bé, có thể cô gái trẻ này tuy bề ngoài trẻ thế thôi nhưng còn lớn hơn tôi vài tuổi. Em tên Thảo lại 1 cái tên xinh xắn nữa. Giờ trưa nào Thảo và Ánh cũng ngồi ăn tại bàn tôi. Hai cô nói chuyện với các chị CN, vì họ đều thuộc bộ phận hậu cần. Tôi hỏi Thảo về vị trí của cô, cô liền lấp lửng cho qua. Ở đây tôi thấy người mới chỉ có thể quan sát và không được hỏi nhiều. Nhiều người giữ kẻ không muốn trả lời. Tôi lại lặng lẽ làm công việc của mình. Các chuyền đều có mẹ bầu, bụng các chị đã vượt mặt nhưng vẫn chăm chỉ đi làm. Rất may là các chị có chế độ thai sản được cty cho ngồi ghế không phải đứng cả ngày như chúng tôi. Thêm nữa mệt có thể xin nghỉ sớm.
Chị bầu nào cũng nhanh nhẹn thuần thục, Các anh chị em khác làm mấy năm cho tới mấy tháng đều nhanh nhẹn. Công việc luyện cho họ tinh thần quật cường và sự kiên trì bền bì. Họ cắm đầu làm từ sáng sớm cho đến tối mịt. Tôi được học những thứ nhỏ nhất từ cách gấp các mép áo quần cho phẳng phiu, thao tác cho nhanh nhẹn làm đúng bài bản, cả thao tác buộc dây kéo viết cũng phải sao cho gọn gàng chỉn chu. Tóc thì phải búi cao, tay phải đeo bao tay mỗi khi đụng vô đồ trắng. Xung quanh tiếng kéo của các keo dán thùng liên tục dai dẳng. Các anh thùng hàng mỗi ngày đều có chỉ tiêu đóng bao nhiêu kiện. Một anh làm đóng thùng ở chuyền tôi cho biết anh đã làm ở đây 9 năm, Cũng là 9 năm phải nghe chửi, nghe chửi riếc quen anh nói gia cảnh khó khăn phải nghỉ học từ lớp 9 nên vào làm cn.
Còn nói trước đây làm rất thoải mái không bị áp số lượng nhưng giờ khó hơn bị áp số lượng hàng và chất lượng đóng cho nên từ khâu kiểm cho tới gấp và đóng đều phải chỉn chu không để sai sót. Anh còn bảo: " N này em ráng học lên cao để làm ông to bà lớn đừng làm cn vất vả lắm". Các anh chị em ở đây người làm lâu nhất cũng chục năm nhưng chỉ còn sót lại 2-3 người còn lại họ đều đi cả rồi. Các anh chị ngày trước làm mười mấy năm tích cóp còn mua đc nhà ở đây lo cho gia đình. Đồng lương mà họ vất vả kiếm được từ những giọt mồ hôi nước mắt chắt chiu từng hào để có đc cơ ngơi quả không dễ dàng. Nhưng các anh chị em đều kiên trì làm được, sống ở đất này người ta có thể làm nghề gì mà không đổ mồ hôi chứ, nhưng sức chịu đựng của họ khiến tôi khâm phục.
Giờ trưa
Chúng tôi và vội cơm nguội mang theo ăn, vừa ăn các chị vừa trò chuyện, hôm nay báo viết có vụ việc gì, hay nhà con nào mới đám cưới đám xin v.v…Có vài chị văn phòng cũng đem cơm ra ngồi ăn cùng cn, nhưng họ ko nói chuyện với chúng tôi, họ chỉ quen túm tụm theo nhóm, nói chuyện với các chị hậu cần. Có hôm chị Trang văn phòng quên mang theo muỗng chị ấy lưỡng lự mãi tôi nói ra mua chị mới đi, sau đó lại ăn uống nhỏ nhẹ không dám húp nguyên thấu canh, tôi lại bảo chị húp đi, không phải ngại đâu, có ai nhìn mà nói gì. Chị cứ tự nhiên nhưng chị ấy vẫn ngại, con gái không dám ăn to nói lớn còn tôi cứ kệ, chả thèm để ý để tứ ai nói gì, dù sao mình cũng là ăn cơm mình cho nên cứ tự nhiên chả phải bên Hàn họ còn có khi ăn bốc cả thôi.
Cuộc đời thật đơn giản những khi túng thiếu người ta không cần giữ lễ làm gì, cứ tự nhiên như ở đảo cho lành. Hết 15-20ph chúng tôi vội vã vào trong ngủ trưa, những ngày đầu phải tìm các thùng carton từ các miếng rời để ngủ, sau đó có hôm tôi chỉ có 2 miếng nằm ra cả đất, nhìn sang bên cạnh thấy các chị văn phòng có tấm lót sàn có tên là chiếu du lịch cá nhân hay chiếu văn phòng gì đó, bề mặt có miếng tráng bạc lấp lánh nằm êm rất tiện. Nhìn lại mình có mỗi manh chiếu ghép từ 2 tấm carton bé xíu, thấy đời cn khổ quá, tự lo miếng ăn giấc ngủ. Em gái thời vụ làm cùng tôi liền bảo chị vào đây nằm kế em, chỗ em còn trống. Lại thấy 1 cô bé khác ngồi ôm gối mắt chừng chừng không chớp, các chị văn phòng thấy vậy ngủ lại ngại người ta nhìn nên lại xách chiếu vào trong. Tôi nhổm dậy hỏi cô gái sao em không ngủ, em mới đến làm phải không. Cô bé liền bảo em đi ngoài ít về xưởng chứ ko phải người mới. Em không ngủ được. Mặt con bé có vẻ buồn nhưng không muốn chia sẻ. Tôi lại ngủ không được, nằm mãi lại sợ tiếng chuông giật mình liền nhổm dậy cất đồ rồi đi rửa mặt cho tươi tỉnh.
Các ngày khác…
Có các lãnh đạo mỗi ngày họ đều xuống xưởng dạo 1 vòng xem cn làm việc. Họ ngắm nhìn chúng tôi qua cả camera và cả trực tiếp. Cái anh tổng quản người nhỏ nhắn gầy guộc nhưng giọng nói thì to vang, khiến ai nấy nể sợ. Mỗi lần xin phép anh ấy là người ta sợ run bắn. Anh này luôn nghe điện thoại các nơi gọi về báo cáo tình hình hàng họ, còn các chuyền trưởng họ phải điều phối cn sao cho ai cũng có việc làm luôn chân tay và kết hợp ăn ý với nhau để công việc trôi chảy. Ban sáng họ phải nhận các kiện hàng mới về xưởng, giao cho người đầu chuyền phân phối hàng xuống lần lượt để kiểm, sau lại sang lượt khác. Họ phải kiểm tra xem đóng gói có theo hình vẽ đã bố trí hay chưa.
Cuối ngày họ còn làm báo cáo nộp cho tổng quản. Chị chuyền trưởng tôi có lẽ cũng còn nhỏ tuổi nhưng lại nhanh nhẹn tháo vát. Bình thường chị đứng từ đầu chuyền quan sát chúng tôi làm việc, ánh mắt chị xa xăm. Gương mặt trẻ con đó nhưng ánh mắt lại là của người trưởng thành. Cô gái nhỏ nhắn, chỉ cao 1m50 , người cân đối, khuôn mặt tròn hơi vuông, tóc dài đuôi gà. Nhưng mặt chị hiền và nhân từ, không bao giờ thấy chỉ quát mắng ai, chị luôn đến từng nơi chỉ bảo cho các nhân viên mới. Có dịp được chị chỉ bảo tôi mới thấy đôi bàn tay phải của chị có 1 ngón tay bị tẻ ra làm 2 như cái đuôi cá, đôi tay dị tật từ nhỏ, nhưng chị thao tác rất nhanh. tôi đã hiểu vì sao các anh chị được chọn làm chuyền trưởng.
Các cn đến từ khắp các nơi trên đất nước miền bắc, trung , nam nhưng nghe giọng nhiều nhất là Bình Định. con người miền trung tháo vát và chiuh cực giỏi, cái giọng họ le lé, ban đầu nghe chưa quen lại giống đang xem hài, nhưng nghe dần lại thấy nó thân quen kì lạ, có sự gần gũi ấm áp. Các lãnh đạo thường dẫn các khách hàng tham quan xưởng vào buổi sáng và chiều. Họ đến xem xét hàng hóa và cn làm việc, họ nói tiếng Nhật nghe không hiểu gì. Một đoàn dừng chân ở chuyền tôi. Ông khách hàng này đứng sát vào người tôi để lấy 1 món đồ rồi ông ta xem xét trò chuyện với ông khách hàng khác, họ chỉ trỏ vào các chữ viết tiếng Nhật trên đó. Lại có 1 anh đẹp trai, da trắng tướng tá như hoàng tử đứng sát bên chả hiểu mấy ông này làm gì không biết, anh chàng này có lẻ là sếp trên ngày nào cũng thấy anh ta ở xưởng. Anh ta giờ trưa hay lái con ngựa sắt màu bạc bóng loáng không giống ai đi ăn trưa với 1 anh khác ở văn phòng. Phải nói hình tượng của anh ấy trong xưởng chả khác gì 1 thiếu gia chính chuyên giống mấy phim hàn nhưng khi ảnh ngồi lên xe, từng động tác phóng bay đó lại không chính chuyên tý nào giống mấy cậu ấm ăn chơi hơn. Anh luôn tránh nhìn vào chúng tôi trực tiếp. Bên x1 có 1 chị chuyền trưởng cao cao cũng da trắng, nhưng lại hung dữ hay nhắc nhở cn, và đá xoáy các tổ trưởng tổ phó, rằng không dạy bảo cn biết cách làm việc cho nó nhanh nhẹn. Chị này lại rất thân với chị tổng quản lí 2 xưởng. họ thường đi cùng nhau thầm thì to nhỏ. Một chị khác tên Thương là người dạy bảo cho chúng tôi quy trình, chị Thương ấy giống như người mẹ người chị tận tình vậy. Ở bên chị chúng tôi như những cô gái nhỏ được chăm sóc dạy bảo cẩn thận, chị không phách lối hay ra oai dù cho chức vụ có lớn hơn nhiều. Chị ấy lại thường gần gũi với các cn khác. Còn bên x1 lại có 1 anh tổ trưởng và 1 chị tổ phó họ cũng dễ thương khi chỉ bảo các em làm việc, họ không thúc dục chúng tôi như những nô lệ cũng không tỏ ra mình là cấp trên, họ làm việc cùng chúng tôi, các khâu nào chậm quá họ còn hỗ trợ giúp chứ không than phiền la lối, câu cửa miệng mà anh tổ trưởng hay nói : bọn em làm giúp anh cái này cho nhanh nhanh nhé, để còn qua hàng khác.. Hai anh chị tổ trưởng tổ phó nói chuyện với nhau kể về 1 anh tên Tú tổ tưởng khác lanh quá, khiến ngta ghét. Chị tổ phó nói: ở đời hiền quá thì bị ăn hiếp, mà dữ quá lanh quá thì cũng bị người ta ghét, mình khôn thì mình lo làm việc mình, cứ bình thường thôi chứ cứ như thằng T nó lanh quá cái gì cũng thể hiện ra cho người ta thấy cũng không tốt. Với phương trâm đó hèn chi hai anh chị luôn sống chừng mực với chúng tôi, không tỏ ra quyền anh chị, cũng không coi thường người khác, chỉ đơn giản là hợp tác cùng nhau làm việc vậy thôi. Vào nơi này có rất nhiều anh chị như vậy, họ bình thường nhưng không tầm thường nếu họ không mặc bộ đồ phân biệt vai vế thì ở bên ngoài cũng cũng như các thường dân khác, ăn vận nói năng giản dị không cầu kì kiểu cách không ngoa ngoắt chua cay. Công việc không chỉ dạy cho người ta sự kiền trì mà còn sự trưởng thành và biết cách sống. Chính những anh chị này đôi lúc làm tôi yêu công việc vất vả này, muốn dừng chân ở lại lâu hơn nhưng còn tấm bằng kia, còn những năm tháng mài ghế nhà trường, còn phải ngồi mài thêm vài năm nữa mà công việc thì phải tăng ca làm sao mà học được, tôi đành phải rời khỏi nơi đó. Những tháng ngày đứng mỏi giò chờ đợi 1 tiếng chuông, chờ đợi những câu ân tình ấm áp, chờ những giờ tan ca rộn rã nay cũng lùi vào dĩ vãng, không còn bị cảm giác hơi lạnh thấu xương từ các máy lạnh ở công xưởng phả vào người. Nhớ cái chị Thoa người Bình Định nhỏ nhắn xinh xắn dù nhỏ tuổi hơn tôi nhưng lại chỉ bảo tận tình, chị có nụ cười nắc nẻ, hình ảnh của cô thôn nữ dễ mến, người phụ nữ đảm đang, khiến con trai say đắm, dù không đẹp nhưng có tài lẻ và tháo vát. Lại chị Mơ lao công với nụ cười luôn nở trên môi, mỗi lần đau nhức chân, chạy theo nhịp độ căng thẳng tôi ngước mặt vô tình nhìn thấy nụ cười thỏn thẻn của chị mơ lại cảm thấy các cơ mặt dãn ra. Công việc vất vả là thế nhưng sao người phụ nữ ấy vẫn có thể nở nụ cười duyên dáng đến vậy. Lại anh đóng hàng tên Giàu với ý chí cũng giàu như vậy, nụ cười anh luôn nở trên môi thường chọc các chị em cười nắc nẻ. Mỗi một con người đều có gương mặt như những diễn viên. Nó đẹp 1 cách lạ thường, họ hợp vai và thuần thục. Tôi từng nghĩ nếu đây là 1 thước phim, và anh chị ở đây chỉ là diễn viên, họ thật xuất sắc khi lột tả chân thực khuôn mặt từng biểu cảm của người lao động. Để rồi sau vai diễn họ vẫn là những cô cậu chủ no ấm, không hề bị gánh nặng cơm áo gạo tiền thì hay biết bao. Nhưng vai diễn này lâu quá, họ phải nhập vai suốt mấy năm có khi cả chục năm...những cuộc đời đã lặng lẽ đi qua, chỉ có tôi 1 diễn viên nghiệp dư đã hoàn thành vai diễn ngắn ngủi của mình còn muốn quay lại nhưng chợt tỉnh đã hết vai rồi. Lại bước tiếp ....

Juli Moon

Học cách tha thứ cho sai lầm

Mỗi người đều có một nỗi đau riêng từ những thất bại trong cuộc sống. Cũng có lúc bất chợt có người hỏi tôi:"Thất bại nào trong cuộc sống làm bạn đã từng nghĩ không thể vượt qua". Gọi là thất bại cũng không đúng lắm, nhưng cũng chính xác là những vấp ngã, sai lầm ....Đây là lần đầu tiên tôi dám đối diện với nó.

Ngay lúc đó tôi không nghĩ ra được câu trả lời. Phải mất vài phút sau tôi mới nhớ lại hình ảnh thất bại đã từng khiến mình đau đớn. Hôm nay tôi sẽ liệt kê tất cả để nhớ về cột mốc đó. Viết nó ra để mình chữa lành vết thương trong tâm mình và quyết đứng dậy từ những thất bại ấy.
Đó là những thất bại khiến tôi đau đớn trong tâm hồn lẫn thể xác.

1. Bị bạn đồng nghiệp chơi xỏ

Lúc ấy là lúc học cao đẳng được nghỉ hè, tôi làm thêm công việc phỏng vấn viên. 1 đồng nghiệp quê Thanh Hóa biết tôi người sg có cmnd ở đây, cô bạn đã mượn tôi đăng kí làm sim trả sau cho cô ấy. Con bé nhỏ hơn 1 tuổi nhưng ra đời sớm nên nó rất lanh lẹ, nó thuyết phục tôi cho mượn cmnd cùng nó đến cửa hàng đăng kí nên yên tâm không bị mất, làm xong tại cửa hàng trả ngay. Còn nói sim trả sau nên nó làm nó trả mình không liên quan gì. Ai dè con bé đó bỏ trốn ra Hà Nội sau đó số tiến nợ sim trả sau thông báo về cho tôi. Nhà mạng liên tục đòi nợ. Tôi hoảng hốt khi không hiểu chuyện gì, sau đấy mất một thời gian gọi điện cho bé đó mới biết nó lừa mấy người trong cty sau đấy ra Hà Nội không có cả tiền trả điện thoại, tôi phải nai lưng tích từ tiền làm thêm của sinh viên ra trả tiền nợ điện thoại cho nó. Gọi điện cho nó mấy lần chỉ nhận được câu trả lời trời ơi đất hỡi. Rõ là mình vừa ra đời nên quá thơ ngây, biết đâu mà đòi..thế là xong

2. Bị khách hàng từ chối

Lần đó thứ 7 tôi đến khu vực được giao phó để phỏng vấn một người hút thuốc. Ông này là dân vip hay đi đánh cầu lông ở địa chỉ này. Tôi mất ngày thứ 7 đợi mà không gặp được đúng đối tượng. sau đó chủ nhật tôi lại đến từ sớm 6 h sáng đến 12h trưa lúc ổng nghỉ giải lao mới dám bước vào. Tôi trình bày rõ ràng xin được giúp đỡ hỏi 1 vài câu hỏi cho bài phỏng vấn. Cũng nói rõ tôi là sinh viên chỉ kiếm ít tiền thôi, nhưng người đàn ông đó ban đầu nhận lời phỏng vấn nhưng ông cứ chòng ghẹo, sau đấy tôi đưa ra xấp câu hỏi xin ông 5 phút ông lạc giọng đi và thay đổi nói rằng 3 phút anh cũng không cho em thà anh ngồi xem tivi, hút thuốc còn hơn anh trả lời mấy câu hỏi của em. Mà thật ra mấy câu hỏi của tôi chỉ là điều tra về thuốc lá mà thôi chẳng có ảnh hưởng gì đến đời tư của ổng cả, Vậy là lần đó tôi đã ê mặt dắt xe ra khỏi chỗ đó mà tấm tức. Người làm ở đó còn quét sân hắt về phía tôi như để trêu ngươi. Lần đầu tiên tôi cảm thấy giữa con người với nhau mà nó thà lãng phí thời gian để chơi bơi chứ không giúp cho con bé sinh viên như tôi 5 phút. Tôi nhìn rõ con người họ, lúc đó từng người ở đó máu lạnh đến tôi cả sống sống tôi lạnh toát. Tôi nhìn những gương mặt đó thành ra ác quỹ, tôi sợ hãi tôi ghê tởm họ, tôi chạy khỏi chỗ đó. Và núp vào một căn nhà bên đường đã đóng kín cửa. Tôi ngồi trên xe máy trước cửa họ, khóc nức nở, khóc tức tưởi, để mặc người đi đường đang dòm ngó...nhưng ánh mắt vô hồn của họ cứ lởn vởn trong tâm trí tôi....

3. Bị gia đình chà đạp

Tôi biết rất rõ cha mẹ nào cũng thương con. Tất cả những gì cha mẹ đã dạy tôi đều ghi nhớ. Mặc dù học đã dạy tôi bằng phương pháp xúc phạm, làm tổn thương tôi. Nó nói sốc tôi, chà đạp tôi. Và như một người bạn từng nói trên đời này có 2 cách để con người nhớ nhất: một là ca ngợi khích lệ họ, hai là xúc phạm họ.
Và cha mẹ tôi đã chọn cách xúc phạm tôi. Đây là điều khiến tôi đau đớn nhất, nhưng sẽ nhớ suốt đời. Nhớ để mà vươn lên trong cuộc sống. Nhớ để mà biết rằng giữa cuộc đời này chẳng ai có trách nhiệm phải tốt với mình cả, ngay cả cha mẹ cũng thế. Vì vậy đừng cho là bản thân là tâm điểm của vũ trụ phải luôn tự lực cánh sinh mà sống.

Tôi tham dự một ngày hội thảo đáng ra là cả buổi tối nhưng vì sợ cha mẹ lo lắng tôi đã về nhà sớm bỏ luôn buổi tối đó. Nhưng không ngờ bữa cơm gia đình là lúc mọi người quây quần thì mẹ lại nhắm vào đấy để mắng tôi chỉ vì không mang đủ chén bát, không sắp xếp đúng chỗ, không lấy cái này cái kia trước khi ngồi vào bàn. Rồi thì đủ các thứ , những cái nhỏ nhặt học đương nhiên là tốt nhưng tại sao lại phải dạy bằng cách mắng mỏ như vặt thịt như vậy: chửi rủa mày là thứ đần độn, cái ma quỷ nó nhập vào mày, nói chuyện điện thoại mày nói nhỏ lại ậm ờ, không dứt khoát, con người không dứt khoát là con người ngu đần, cái thứ mày làm gì cũng chậm chạp , đần độn giống cái bà nội nhà mày, chậm chạp, đần độn. Tôi tấm tức lắm nhưng nói thì mẹ lại bảo cãi nhả lời. Tôi là một người làm công ăn lương, cũng bôn ba học đủ các nghề từ phục vụ, phỏng vấn viên cho tới kế toán, nhân viên kinh doanh tôi không từ công việc nào, chưa có ai chửi tôi đần độn hay kém thông minh cả, tôi không bao giờ nghi ngờ vào đầu óc của mình, Nhưng tại sao mẹ tôi lại mắng tôi chỉ vì tôi không giỏi bếp núc. Rõ ràng là chuyện nhỏ nhưng mẹ đã khiến cả không khí gia đình căng thẳng, và từ tuổi thơ tôi cho đến giờ luôn đầy nước mắt vì những lời mắng nhiếc thậm tệ của bà...

4.  Bị em họ khinh nhờn

Em họ ra đời sớm hơn tôi, nhưng nó cũng thành công sớm, có được nhà cửa, chồng con ở tuổi 24. Trong 1 lần tới chơi, con bé cố ý nói với mẹ tôi rằng 2 chị nhà mình chậm chạm giống Bà ....Nó gọi đích tên bà ngoại nó và bà nội tôi. Tôi sốc không tưởng được, trong giọng nói đó không chỉ coi thường chị mà còn khinh thường bà nội. Mẹ tôi càng có thêm người đồng tình cho quan điểm của bà. Thương những người lấy lòng mẹ tôi biết mẹ hay chê bai tôi họ thương cổ súy theo đó là cách tiểu nhân. Tôi rất ghét những con người như vậy. Trước mặt tôi khi ra vẻ thơ ngây, nhờ tôi giúp đỡ sau lưng thì nói xấu tôi với mẹ. Tôi còn nhớ lúc tôi học thi đại học, tôi đã nhường cả phòng cho nó, lúc đó nó chỉ mới ở quê vào. Tôi thương người ở quê chất phác hiền lành nên rất cố gắng để giúp đỡ. 2 chị em bằng tuổi nhau nhưng tôi luôn xem mình vai trò là chị họ nên nhường em mới ở quê vào. Tôi đã đi xe ôm về. Đó là lần đầu tiên từ khi đi học đến giờ tôi chỉ biết đạp xe đến trường và về nhà vậy mà lần đó là lần tôi thấy mình như một người lớn, đi thi và tự về, nhường cha cho em họ, để cha chăm sóc cho em, còn mình thì tự làm mọi việc. Cha tôi còn mua sữa tẩm bổ cho em, tôi đều nhường tất. Tôi còn dìu em lúc bị ốm đau, tôi tắm rửa cho em, tôi đã vượt qua mặc cảm , sự ngại ngùng để tắm cho người khác chỉ vì tình thương dành cho em gái. Nhưng đâu phải cứ nghèo, ở quê, cứ hiền lành thì buộc người ta phải có trách nhiệm giúp đỡ mình. Tôi sống ở thành phố nhưng tôi không đáng bị khinh nhờn, tôi không ăn chặn tiền của ai, tôi cũng không giàu có, tôi không đáng để bị đối xử thiếu công bằng chỉ vì mình có điều kiện hơn họ. Tôi cũng là con người mà, tôi có cảm xúc chứ, vậy sao tôi có thể gạt bỏ sĩ diện để giúp đỡ em đó với tất cả tấm lòng nhưng bây giờ những gì mà tôi nhận được lại là sự bỉ bai của em. Lại là sự chê bai của mẹ mình. Tại sao? Lẽ nào sinh ra có điều kiện hơn người khác cũng là cái tội à?
Cơ bản đời là vậy

Xong tất cả những suy nghĩ tiêu cực cuối cùng cũng phải nhận ra bản thân phải quên đi tất cả , phải cảm thông cho người khác. Có thể cho người ta một cơ hội, chính là cho bản thân mình cơ hội để tin yêu cuộc sống này hơn


Ngộ đạo

Ngộ đạo

CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT
Làm ở bar Thi gặp không biết bao hạng người, người khách nào đến cũng hỏi cô 1 câu: Tại sao em chọn nghề này, người trẻ đẹp như em, đáng lẽ nên làm ở văn phòng mới đúng. Thi Thi bịa ra 1 câu chuyện cảm động kể cho họ nghe, vì cuộc sống đưa đẩy mà cô làm nghề này. Cho tới 1 ngày cô gặp 1 vị khách rất đặc biệt, người đó không hỏi cô câu nào chỉ uống rượu, uống 1 lát thì say. Cô ấy là 1 cô gái xinh đẹp. Nói rằng bạn trai cô ấy hay đưa khách hàng tới đây uống rượu . Cô ấy muốn biết đây rốt cuộc là nơi như thế nào. Họ chuẩn bị kết hôn thì lại chia tay . Cũng vì vậy khi đi làm cô ấy đắc tội với sếp và bị đuổi việc. Khi mất đi tất cả cô ấy bắt đầu lo sợ. Không biết mình nên đi đâu. Không biết mình muốn làm gì . Cô ấy đã hỏi Thi, cô nói xem tôi nên làm gì. Thi chỉ biết an ủi cô ấy rồi nói đùa rằng chi bằng hãy đến bar làm. Dù sao cũng kiếm được nhiều tiền. Cô ấy không nói gì ôm Thi khóc rất lâu . Sau đó cô ấy đã tìm được 1 công việc mới rồi 1 người yêu mới. Nhưng Thi không cảm thấy mừng cho họ, ngược lại Thi thấy đáng thương cho cô gái kia. Vì cô ấy không biết thứ mình rốt cuộc muốn làm là gì. Có 1 công việc nhàm chán, thậm chí tình yêu cũng vậy. Vì cô ấy có 1 công việc mọi người cho là bình thường nên không có vấn đề gì rồi. Mọi người đừng nên bị mê hoặc bởi sự tốt xấu của công việc. Chúng ta phải nhận ra dù làm công việc gì nhưng không yêu nghề thì sự đáng thương là như nhau. Không phân biệt là công việc sang hèn. Sự đáng thương lớn nhất là mơ hồ, không biết mình muốn làm gì . Mọi người có biết vì sao mình làm công việc hiện tại hay không? Mọi người chịu sống 1 cuộc sống mà người khác cho là tốt nhưng không phải bản thân mình muốn ư? Thi nói mình không muốn sống như vậy nữa. Không phải đây là nghề thấp hèn mà vì cô không muốn sống vô nghĩa như vậy cả đời. Nhưng cô chưa biết mình nên làm gì …….Một thời gian sau Thi Thi trở thành má mì, cô tuyển chọn những người đẹp và vũ trường làm việc như cô trước đây và lại bắt đầu một vòng xoay mới.
“Má mì từng nói với Thi Thi: “công việc sẽ có những lúc không như ý, việc của các cô là tự thay đổi mình để thích nghi với xã hội này, tìm được vị trí của mình mới khẳng định được giá trị của mình” . Tiểu Vũ bạn đồng nghiệp với cô thì nói:phụ nữ nên tìm cho mình 1 người đàn ông để dựa vào vì từ xưa đến nay đàn ông chinh phục thế giới, phụ nữ chinh phục đàn ông là để chinh phục thế giới thôi. Cho đến khi  gặp 1 nhiếp ảnh gia mà Thi Thi cảm thấy yêu nghiêm túc anh ấy nói : trước đây anh cũng ngưỡng mộ người khác. Nhưng nhận thức rõ về 1 việc chỉ cần muốn làm là làm được thôi. Nhìn thấy cô gái làm phục vụ bàn anh ấy nói trông cô ấy thật đáng thương , bởi cô ấy chưa hiểu bản thân mình muốn gì. Kiếm tiền để sống nhưng sống không phải chỉ vì kiếm tiền. Anh của ngày trước bỏ học cấp 2, sống lang bạt cùng mấy anh em, rồi khi đại ca ngồi tù anh mới nhận ra mình không thể sống buông thả vô vị như thế mãi được. Một lần tình cờ anh tiếp xúc với nhiếp ảnh rồi đam mê đến tận bây giờ, anh cảm thấy làm việc gì mình thích thì làm rất dễ dàng. Thi cảm thấy ngưỡng mộ anh vì anh có thể làm công việc mình thích còn cô thích đi du lịch, đi dạo nhưng chẳng thể làm được. Vị khách quen, làm ở công ty nhà nước thì nói: trong xã hội này tiền là quan trọng em phải có tiền thì mới nói tới tình yêu lý tưởng. Anh không muốn làm công việc này. Mỗi ngày phải đi theo hầu hạ sếp, phải nhìn sắc mặt sếp để mà sống chẳng được tự do chút nào. Nhưng anh đã tốt nghiệp, bố mẹ bỏ bao nhiêu là công sức để tìm cho anh công việc này, bạn bè anh ai cũng ngưỡng mộ công việc của anh. Bây giờ anh đi theo lãnh đạo, anh nghĩ khi nào anh trở thành lãnh đạo , muốn vậy phải có thật nhiều tiền. Làm lãnh đạo rồi cái gì cũng có, lúc đó những thằng nhân viên quèn sẽ phải hầu hạ cung phụng anh. Rồi tới khi đó chúng chẳng hiểu gì cả, y như anh bây giờ vậy“
CÂU CHUYỆN THỨ HAI
Loan , 1 cô giáo miền Bắc được chỉ định ra miền Nam dạy. Những năm tháng đó, cô quen Hùng anh trai của bạn gái cùng phòng. Con nhà khá giả, bố mẹ Hùng sắp xếp cho anh vượt biên để đổi đời. Hùng đã có vợ , nhưng khi gặp Loan Hùng đã yêu cô, và nấn ná định không đi nữa. Bố mẹ anh tức giận ép anh đi bằng được. Chuyến đi cuối cùng Hùng đã biệt tăm không để lại cho Loan lời nhắn nhủ nào. Hè Loan về thăm nhà ở miền Bắc , cha mẹ muốn cô lấy chồng để yên bề gia thất. Loan được Tuấn theo đuổi,2 gia đình quen biết từ lâu, Tuấn học ở nước ngoài mới trở về Việt Nam, anh sắp chuyển ra miền Nam để làm kinh tế mới. Trước khi kết thúc kì nghỉ hè về lại miền Nam dạy học, chị Loan tiễn cô ra đi, chị Loan nói: không ai hạnh phúc được trọn vẹn nên chị phải chấp nhận sống với người chồng bạc nhược vì con cái. Loan nói nếu rơi vào hoàn cảnh giống chị cô sẽ không thể chấp nhận 1 người chồng nếu người đó không làm Loan kính trọng. Chừng 3 tháng sau Tuấn vào Nam đến tìm Loan, mối tình đó đến với Loan thật nhanh chóng không chút trở ngại. Sau đó Loan kể cho Tuấn nghe mọi chuyện về mối tình của cô với Hùng. Loan cảm thấy thanh thản như trút đi gánh nặng. Một thời gian sau Loan đám cưới với Hùng. Loan xin thôi việc về thành phố sống với chồng. Cô ở nhà không phải làm gì khác ngoài chơi với chó Bông Nhật Bản, Tuấn trở thành giám đốc ở một công ty lớn. Tuấn không bao giờ nói với vợ những việc ở cơ quan mình, mỗi lần Loan hỏi anh đều trả lời : “em là cô giáo biết gì về chuyện kinh tế.” Từ đó cô ko quan tâm đến chuyện của anh nữa. Hai vợ chồng trở thành 2 thế giới cách biệt”. Tuấn hay đi sớm về muộn tất bật với công việc bên cạnh cô thư kí xinh đẹp, anh không có thời gian đưa vợ đi xem phim, nghe hát. . Thời gian sau Loan xin dạy học lại. Hùng trở về , giờ là một nhân viên cty đối tác của Tuấn. Vợ Hùng đã chết khi đi vượt biển. Hùng viết thư hỏi thăm Loan . Loan không trách cứ Hùng. Sau khi công ty hai bên ký hợp đồng, đưa người đi nhập cảnh nước ngoài. Tuấn mời Hùng tới nhà dùng bữa cơm thân mật. Tuấn cho biết sẽ đưa vợ đi nhập cảnh trong chuyến đi này. Cô thư kí tới gặp Loan nói giám đốc Tuấn hứa cho cô đi chuyến đi lần này nhưng kí xong hợp đồng Tuấn không đưa đi trong khi thư kí đã phải gửi gắm thân mình cho đối tác để có hợp đồng. Hôm sau thấy Tuấn và cô thư kí lên xe rồi đi. Loan ở lại. Loan buồn bã. Loan trở về quê hương thăm mẹ và ở lại dạy học đó luôn. Đoạn cô dạy học có bài ca dao.
“Trèo lên cây khế nửa ngày
Ai làm chua xót lòng này, khế ơi”
Có 2 luồng ý kiến cho rằng : 2 câu ca dao nói lên tâm trạng thất vọng của người con gái về người yêu của mình. Luồng ý kiến khác cho rằng người yêu không ruồng bỏ cô gái ấy mà chính cô gái ấy từ bỏ người mà mình đã yêu. Loan nhận xét: qua phân tích của các em đều đúng, cái hay của ca dao Việt Nam người ta có thể hiểu nó theo cách riêng của mỗi người. Cô gái trèo lên cây khế ngẩn ngơ đến nửa ngày mà chưa biết mình đi đâu về đâu…
CÂU CHUYỆN THỨ 3: TRÙM CỎ
Chủ nhật 2 chị em sinh đôi cùng nhau đi bơi cùng bạn. Sau khi bơi chúng tôi ăn hàng rồi vào rạp xem phim. Trời giông to gió lớn, quật chiếc dream tơi tả. Hai chị em tôi ướt sũng khi vào đến rạp. Cô em được tặng 2 vé xem phim, rủ tôi mua thêm 1 vé nữa cho đủ cả 3 cùng vào xem. Em gái ngồi cùng bạn, còn tôi ngồi 1 mình bên cạnh 1 cặp đôi còn khá trẻ. Màn đêm trọng rạp đen đặc. Tôi không thấy bất cứ thứ gì khác, ngoài cái màn hình rộng lớn trước mặt. Cảm giác đôi trai gái cạnh bên quấn quýt, vui vẻ. Tôi nở 1 nụ cười tươi, cảm nhận bản thân mình ngay lúc này đây thật thoải mái tự do. Một cảm giác độc lập mãn nguyện. Câu chuyện trên màn hình bắt đầu. Mộc Lâm con nhà nghèo ở vùng tây nguyên hẻo lánh, anh có 1 trang trại trồng cỏ lớn nhất vùng. Ông nội Mộc Lâm là Trùm cỏ nổi tiếng, ông đã tìm ra rất nhiều loại cỏ có ích cho dân trong vùng. Mộc Lâm không thích nghề của gia đình. Anh quyết tâm theo đuổi đam mê làm ca sĩ. Để làm điều đó, Mộc Lâm bán đất, bán vườn chỉ chừa lại căn nhà cho mẹ anh ở. Mẹ Mộc Lâm nhất quyết không đi đâu ở lại giữ nhà, giữ cửa. Bé Ngô Đồng hung hãn, dữ dặn, tuy là con gái được nhận nuôi nhưng tính tình như con trai, ấy vậy mà biết giúp mẹ Mộc Lâm quán xuyến chuyện nhà cửa và quen sống với thảo nguyên xanh với cảnh vật nên thơ hùng vĩ. Mộc Lâm từ giã mẹ và Ngô Đồng lên Sài Gòn mà anh không biết cái bẫy đã trực giăng sẵn. Người mua đất của Mộc Lâm là 1 người đàn bà giàu có với 2 trợ lí đắc lực, lúc nào cũng đi theo hầu hạ, ăn mặc dị hợm, luôn gây hài hước, cùng với con chim lông vũ trắng đẹp tuyệt. Người đàn bà âm mưu sau khi mua đất sẽ biến nơi này thành 1 nơi xinh đẹp, và nghĩ cách cướp số tiền của Mộc Lâm để anh ta mất tất cả. Bà ta thể hiện là 1 con người hám tiền, không từ thủ đoạn nào. Tôi tự hỏi người đàn bà này giàu có như vậy tiền nhiều không kể xiết hà cớ gì bà ta phải bỏ công bỏ sức cướp lại số tiền đó để làm cho Mộc Lâm mất hết tất cả để làm gì. Bà ta muốn bòn rút cạn kiệt thật ư. Đằng sau đó là gì, liệu Mộc Lâm có thực hiện được mơ ước làm ca sĩ hay không. Viễn cảnh mà tôi nhìn thấy có thể là anh ấy sẽ được ai đó giúp đỡ, sau đó thì trở thành ca sĩ nổi tiếng và rồi vụt sáng như một ngôi sao. Nhưng câu chuyện là đúng như vậy có người giúp anh. Mộc Lâm dùng 1 nửa số tiền bán đất để ở khách sạn, học nhạc, rồi anh bị cướp không còn tiền chi tiêu. Anh lang bạt khắp nơi lại gặp cái gã trông như ăn mày ở hồ con rùa. Gã dẫn anh về hang ổ của gã. Với những anh chàng cái bang râu ria bặm trợn. Một gã lùn còn nói chậm, làm chậm, thích đu dây, hít cái thứ mà hắn gọi là cỏ, để hắn bay bổng lên chín tầng mây. Hắn rủ Mộc Lâm hít các thứ ấy để tận hưởng cảm giác bay lên tan biến. Và Lâm đã thấy mình lơ lửng rồi đáp xuống ở 1 sân khấu hoành tráng, vây quanh là các cô gái sexy, hát múa phụ họa, uốn éo cuồng nhiệt.  Lâm hát hết mình, nhảy hết mình . Cảm giác lâng lâng chưa từng có. Sau khi tỉnh dậy Lâm thấy mình vẫn đang ngồi trên sô pha, hà hơi thuốc đã tắt. Anh lại lên kế hoạch tập dợt, quay MV tung lên youtube. Một bầu sô xem xong clip thấy clip có hàng ngàn lượt like và share. Vị này phấn khởi lập tức đến mời Lâm về đào tạo làm ca sĩ. Cho học nhạc, nhảy vũ đạo. Và cuối cùng hát theo bài hát đã được dựng sẵn mặc dù Lâm nói có khả năng sáng tác. Nhưng để chiều ông chủ chẳng còn cách nào nghe theo vị bầu sô từ bỏ ca khúc mình sáng tác để hát 1 bài khác. Khi ra album họp báo. Cánh phóng viên hỏi tới tấp, chất vấn anh đây là bài đạo nhạc của ca sĩ Vy Oanh. Bầu sô kéo Mộc Lâm về rồi từ đấy không có lăng xê gì nữa, nói mọi thứ chấm hết, đường ai nấy đi. Lúc này Mộc Lâm mới té ngửa mình chỉ là con rối bị người ta điều khiển. Mất tất cả Mộc Lâm trở về ngôi nhà hoang của mấy anh em lang bạt thì bắt gặp cảnh họ bị công an giải về phường. Đằng xa thấp thoáng xe của người đàn bà đó. Bà ta cùng các trợ lí vô cùng đắc ý. Khi Mộc Lâm trở về anh đã ngất đi nhiều ngày. Lúc đó anh thấy cảnh con bé Ngô Đồng lấy nhà của anh, đuổi anh ra khỏi nhà, rồi nó còn đốt nhà anh. Anh chỉ biết gào khóc, uất ức. Vừa khóc vừa hối hận nói mình đã tin lầm người, chửi con bé ăn cháo đá bát. Nói anh có lỗi với ông nội, cứ thế mà gào khóc quỳ trước căn nhà cháy. Khi tỉnh dậy hóa ra chỉ là giấc mơ anh chạy ra nhìn thấy người đàn bà kia, đang cười cợt, anh quỳ xuống van xin bà chuộc lại miếng đất dù có phải làm trâu làm bò cho bà suốt đời cũng cam chịu. Bà ta thôi cười rồi cầm cái roi quật mấy nhát lên người Mộc Lâm. Bà nói roi này tôi thay ông nội anh đánh cho người cháu bất hiếu như anh tỉnh lại, roi này tôi thay má anh đánh, còn roi này là tôi đánh thay cho ba anh vì đã đẻ ra thằng con bất hiếu, dám bán đất bán nhà để chạy theo ảo vọng. (Bà ta nói tiếp: “anh có biết tại sao tôi mua miếng đất này không , là vì tôi muốn thay ba anh dạy cho người con như anh 1 bài học, tôi đã biến mảnh đất nảy thành 1 nơi xinh đẹp, để ba anh dưới chín suối mỉm cười nhắm mắt. Mẹ con anh có còn nhớ cách đây 9 năm khi 2 mẹ con lên thăm ba anh ở Sài Gòn không, lúc đó 2 người đã nhìn thấy ba anh ở trên giường cùng với người đàn ông khác…Anh có biết người đàn ông đó là ai không, đó chính là tôi, là tôi…Tôi chính là người yêu của ba anh…Tôi đã hứa sẽ yêu thương và giúp đỡ mẹ con anh thay ba anh khi ông ấy mất, còn Ngô Đồng là con nuôi của tôi, tôi đã gửi nó xuống nhà anh lúc nó 6 tuổi để nó thay tôi giám sát quan tâm anh và chăm sóc cho mẹ anh. Chúng tôi chưa từng lấy cái gì của nhà anh cả. Ngược lại anh hãy xem lại bản thân mình , anh đã cho mẹ anh, ba anh và ông nội anh được cái gì chưa hay chỉ là những mộng tưởng xa rời thực tế để rồi nhà cửa tan hoang..) Mộc Lâm nấc nghẹn không ngờ mọi thứ lại thành ra như vậy….Anh vô cùng ân hận những việc làm sai trái của mình. Kết thúc câu chuyện Mộc Lâm trở về với nhà cửa , ruộng vườn và trở lại cánh đồng cỏ nhà mình để phát triển nó như ước nguyện của ông nội, từ nay thôi ảo tưởng viễn vông. Cả hội trường sầm sì, ngạc nhiên, những giọt nước mắt lăn trên má. Đâu đó lời nói chê bai :câu chuyện nhảm nhí, sàm … Tôi cảm thấy câu chuyện hơi vô lí, trên đời này có thực có 1 người yêu đồng giới có thể yêu cả vợ con của người tình như người đàn bà này sao, hay chỉ là ao ước viễn hoặc của người viết kịch bản. Còn cái người con trai kia, anh ta đẹp trai, ngoài ước mơ làm ca sĩ anh còn tài năng gì mà có thể khiến cho mẹ anh phải mặc anh muốn làm gì thì làm, rồi thì biết bao nhiêu người xúm vô dạy cho anh bài học. Để rồi người con trai ấy nên người. Họ bỏ thời gian công sức để dạy dỗ anh. Còn anh đã học được 1 bài học lớn mới trưởng thành. Người con trai đó không tự dưng nên người cũng không tự dưng có cốt cách anh hùng, khí phách mà tất cả đều do những người phụ nữ bên cạnh dạy cho anh ta. Có lẽ anh ta thật may mắn hơn nhiều người vì anh ta không phải nhận quả báo, không phải đến hết đời mới nhận ra sai lầm của mình mà anh đã sớm sa ngã để mà nhận ra bài học sớm hơn. Các bạn trẻ như tôi có lẽ sẽ thất vọng bởi vì bộ phim đã bót chết ước mơ được bay cao, bay xa của chúng tôi, bộ phim không cổ vũ cho những ước mơ xa rời thực tế. Kết thúc ở bộ phim người ta không thể tiếp tục mơ mà phải quay về với nơi cha mẹ đặt mình phải ở , với ước nguyện của người lớn, và chúng ta thay người khác sống để thực hiện ước nguyện đó, vậy còn giấc mơ của chúng ta … Ảo mộng đó phải đánh đổi quá lớn chúng ta không đủ lực để làm, không đủ ý chí để phấn đấu và buộc quay về với cái nôi của mình. Chúng ta không có quyền sống với đam mê của mình chỉ vì người khác nói đó không phải là cuộc sống thích hợp cho chúng ta. Nhưng đâu đó câu chuyện này đã khai thác rất chân thực cảm xúc của người xem , khiến người ta phải cười cùng nhân vật với các cảnh hài hước, phải khóc cùng nhân vật khi họ cô đơn, tuyệt vọng. Đó là cảm xúc thật của con người. Bộ phim dạy cho chúng ta biết trân trọng tất đất đất vàng , và những giá trị truyền thống của ông cha . Đó chính là đạo lí làm người. Tàn nhẫn mới chính là thực tế.
…….…………………………
 Tôi đang ngồi trong lớp học . Mỗi tuần chỉ có 1 buổi học môn này. Thầy giáo nói rất hay, thầy thường liên hệ thực tế. Khiến cho chúng tôi say sưa nghe, nghe đến đâu gật gù đến đó. Cảm thấy mỗi lời thầy nói ra đều là chân lý. Chúng tôi không mảy may nghi ngờ , chất vấn hay đặt câu hỏi. Thầy dừng lại rồi nói : “Này các em hãy tập cho mình thói quen tò mò về tất cả mọi thứ, chỉ có tò mò các em mới có lòng dũng cảm khai thác mọi thứ và tìm thấy cái nào phù hợp với mình”. Thầy kể về những tấm gương giàu có, thành đạt, những người có tư duy mới. Họ sẵn sàng làm tất cả mọi thứ để đạt được mục tiêu. Trong cuộc đời bất biến này không có gì là tuyệt đối. Cái chân lí rốt cuộc mà thầy muốn truyền đạt với chúng tôi đó là : “trên đời này không có cái gì là giá trị thực cả, vì mọi thứ đều biến đổi không ngừng. Đó là quy luật rồi nhưng vì sao người ta đau khổ. Bởi vì họ không chịu chấp nhận sự thật hiển nhiên này họ cứ cố gắng đi tìm cái mà họ gọi là giá trị thực.” Thế tôi hỏi cái em trên đời này tình yêu có thật không? Sẽ có em nói có thật. Có em nói không. Câu trả lời của thầy chả có gì là thật cả. Bởi vì sao.. Suốt ngày người ta cứ tung hô, mơ tưởng một tình yêu đẹp một mái nhà tranh 2 quả tim vàng. Mấy người đó cho là tình yêu không tính toán mới là tình yêu chân thật. Nghe thì có vẻ hợp lí nhưng các em thử nghĩ nếu cái em yêu một người và lấy người mình yêu về nhà, 2 vợ chồng hạnh phúc không. Ở trường khoa học xã hội nhân văn bạn tôi có làm đề tài nghiên cứu về vấn đề này. Thống kê thành 2 loại người. Dạng thứ nhất yêu là cưới, dạng thứ 2 yêu có tính toán. Kết quả thông kê có đến 35 % các cặp yêu là cưới li hôn sau 10 năm đầu chung sống, và chỉ có 10 – 11 % các cặp yêu có tính toán li hôn. Chính vì chúng ta không tính đến việc khổ sai , rồi cơm áo gạo tiền thì chúng ta lấy nhau chúng ta nhức đầu, không vượt qua được khó khăn để giữ tình yêu thì li hôn cũng là hợp lý thôi. Tình yêu phải toan tính và càng toan tính thì càng bền lâu, bởi vì chúng ta phải cân đo cuộc sống, xem xét người sống cùng chúng ta vì chúng ta còn phải duy trì cái gia đình này. Chúng ta có những xung đột với nhau về quan niệm sống. Chúng ta không tính thì làm sao bền. Thậm chí 1 túp lều tranh 2 quả tim vàng thì túp lều tranh cũng phải mặt tiền Đồng Khởi, 2 quả tim vàng nặng 2 tỉ, sống với nhau quá tốt. Cuộc sống của chúng ta là sự qua lại. Mọi sự vật hiện tượng tồn tại trên cuộc đời này đều có lí của nó. Nếu không có lí thì nó không thể tồn tại. Cuộc sống phải có toan tính, Mọi thứ đều có 2 chiều….Muốn đạt được cái gì thì phải đầu tư. Tình yêu, hôn nhân, cuộc sống tất cả đều phải hy sinh cái này để có được cái khác. Nhưng một khi đã chọn hy sinh tức là ta chọn sẽ mất cái đó. Vậy nên nếu là người đầu tư chuyên nghiệp chúng ta phải quan tâm xác suất rủi ro, tức là mức độ chịu đựng của chúng ta. Nếu không muốn bị sốc và sụp đổ không đứng dậy được. Có thể nói cho đến ngày hôm nay tôi mới học được rằng hóa ra tài chính hay những thứ lí luận ta cho là khô khan đó nó có liên hệ đến cuộc sống rất rõ rệt và thực tế như vậy nhưng vì ta luôn đánh giá sai nó cho nên không hiểu được cái thật của nó đến như vậy.
Tôi cảm thấy như mình bị mất đi, và tan biến. Trước 1 kiến thức và kinh nghiệm đồ sộ đó tôi chả là cái gì cả, 1 hạt bụi nhỏ lu mờ, tôi ước gì mình có được kiến thức đó, kinh nghiệm đó sớm hơn để không phải mất đến 5 năm trời ngẩn ngơ như vậy. Nhưng cái mà chúng ta mới thấy chỉ là lớp màn sương mờ ảo còn sau đó kinh nghiệm hay kiến thức là do chúng ta tích lũy. Tôi đã thất vọng về chính mình. Thế giới của tôi quá chật chội so với bầu trời hiểu biết của người thầy. Có 1 điều gì đó nuối tiếc. Tiếc cho những tháng ngày mơ hồ, lầm lũi. Khi chúng ta còn trẻ chúng ta dường như quay cuồng với ước mơ. Mặc dù có thể nhìn thấy nó ở trước mặt nhưng không thể với tới. Chúng ta cũng không thể chấp nhận được sự thật rằng mình kém cỏi đến thế, xa cách đến thế. Tôi thấy mình ở trong cánh cửa sắt cố gắng cựa quậy, muốn ra khỏi đó nhưng không tài nào ra được. Tôi bước lặng lẽ phía sau thầy khi ông đang nghe điện thoại, muốn cất tiếng nhưng lại dừng lại vì có lí do để biện minh cho sự bận rộn để không biết mở lời như thế nào. Viễn cảnh tươi đẹp đó cứ ẩn hiện trước mắt tôi…Hình ảnh đám đông chộn rộn, những câu nói quyết đoán, những cái bắt tay chuyên nghiệp…thấp thoáng.
-------------------------------------------
Tất cả các nhân vật trong câu chuyện đều có 1 điểm chung. Hoặc không dám quyết liệt cho số phận hoặc lựa chọn theo con đường của mình mà thất bại. Đến cuối cùng họ đều tự hỏi chính mình vậy điều mình muốn làm trong cuộc đời này là gì. Tạm thời chưa có câu trả lời, họ làm đại một công việc nào đó, lấy đại một người chồng, học đại một ngành học, chọn đại một cuộc sống mà người khác cho là tốt. Đó là khi người ta không dám đương đầu với cuộc sống mà chấp nhận để cuộc sống tự quyết định mình. Nhưng cuộc đời có cho chúng ta đóng lại vai diễn này lần thứ hai….Nếu không nhanh chân, không quyết liệt thì số phận sẽ chọn bạn.
Hằng ngày hằng giờ biết bao nhiêu sự kiện xảy ra. Người đang ở đó, tựa như chỉ mới vừa hôm qua ta còn thấy mặt nhưng hôm nay lại nghe tin họ sắp rời xa….

Khi người trẻ dễ bị tổn thương

Đây là bài viết khi tôi tuổi trẻ, khó tránh khỏi...

Tôi 23t sống trong 1 gia đình cũng bình thường như bao bạn bè. Tuy nhiên kể từ khi nhận thấy cảm xúc của mình ngày càng thất thường. Càng lớn suy nghĩ của mình cũng nhiều hơn. Nhiều vấn đề phải lo lắng hơn. Tôi bắt đầu gặp những gặp thất bại lớn kể từ cuối năm 2011 về vấn đề học hành thi cử. Đầu năm 2012 tôi bắt đầu làm việc tại 1 công ty gần nhà, và rồi những bất ổn nảy sinh khi mẹ tôi sau bao năm làm xa không ở cùng chúng tôi nay được trở về nghỉ hưu. Bấy lâu xa mẹ những tưởng nhớ nhung sẽ được bù đắp, mẹ con sẽ được gắc kết lại nào ngờ những mối bất hòa nảy sinh. Cả ba chị em tôi đều bảo thủ. Và không ai chịu nghe lời ai cũng không nghe lời răn dạy của mẹ. Nhưng ngẫm nghĩ lại không phải  sự bướng bỉ đó có từ trước vì trước giờ chị em tôi rất ngoan. Và khi không thể nghe lọt tai những điều răn dạy của mẹ, tôi rất đau lòng và cảm thấy hối tiếc vì không thể có cách cư xử hợp lí hơn. Những cái biết mà không thể làm khác khiến tôi giật mình khi nghe những điều tồi tệ người khác nói về mình. Vì mẹ là người lớn nên dễ hiểu những điều mẹ nói về chúng tôi ai cũng tin. Tôi bị mẹ ca thán đủ điều. Chưa hết tôi mẹ còn cằn nhằn hết người này đến người khác. Tính khí của mẹ rất khó chịu. Tôi biết trong thâm tâm mẹ luôn lo lắng cho chúng tôi. Bà mất ăn mất ngủ vì lo việc này việc kia. Nhưng khi lo không được mẹ đâm ra ghét chúng tôi nên mới nói những lời cay độc, đay nghiến. Cha trước giờ đã không thích tôi nên được dịp ông cũng không tiếc lời mà thêm dầu vào lửa để trêu chọc cợt nhã. Tính khí nghiêm túc nên tôi thường không nhận ra những trò đùa của cha. Và thường làm trò cười cho ông. Nhưng sống lâu với cha tôi cũng biết tính ông thích đùa giỡn bất kể nói ra lời nói nào cũng hài hước nhưng thật ra là có ý thâm thúy vô cùng.

Phận làm con nhiều khi tôi cũng đặt mình vào tâm trạng của cha mẹ mà suy nghĩ cho họ. Mẹ có công cán rất lớn. Cha cũng lại có sức bền bỉ với gia đình. Mẹ trở nên như vậy vì bà là người cầu toàn hơn nữa vì tâm lí đang đi làm nay nghỉ hưu nên tâm lí chưa thích ứng khiến bà cau có cũng phải thôi. Hiểu và thông cảm cho ba mẹ cũng là bổn phận của con cái nhưng kể từ khi những lo lắng của mẹ 1 nhiều. Chúng tôi lại chưa kịp đáp ứng với mong muốn của mẹ. Mẹ lại thúc dục. Rồi lại lo lắng, có khi lại đem lo lắng chia sẻ với người này người kia. Và quy kết mọi sự cho việc ngu dốt của chúng tôi. Từ trước đã có thói quen hay cằn nhằn bây giờ sự cằn nhằn lại lơn hơn. Mẹ so sánh tôi với cả bé 3 tuổi nào đó và bé 12 tuồi con hàng xóm. Trong khi tôi lại gấp 3 gấp đôi tuổi của các em. Tôi cũng biết mẹ nghĩ so sánh và dạy con theo cách làm chúng xấu hổ để chúng biết vươn lên. Xét trong trường hợp nào đó thì điều này có vẻ đúng. Nhưng bạn biết đấy nếu bạn không thích bị so sánh thì cho dù bạn có vươn lên thật thì nguyên nhân của việc vươn lên đó chính là những sang chấn về mặt tinh thần. Như vết dao cứa vào tâm hồn mãi mãi không thể xóa nhòa. 

Tác hại của so sánh và  độc đoán

Bởi sự độc đoán luôn muốn con vâng lời mình nên ngày hôm nay chúng tôi không còn là những đứa trẻ ngoan ngoãn bạn bè thấy cũng phải ngưỡng mộ như xưa, ngược lại trở nên quyết liệt hơn. Có đôi khi tôi còn ủng hộ cho những quan hệ cởi mở, mới mẻ. Mặc cho số đông không theo. Chính sự khác biệt này tôi giống như người đi ngược chiều gió. Thay vì  ngoan ngoãn phục tùng, tôi lại thích cá tính sáng tạo. Nhưng đối với bậc cha mẹ bảo họ chấp nhận những cái mới là điều không thể. Còn cha mẹ đối với những đứa con sang tạo hay mơ ước thì cho nó là viễn vông. Trước kia chưa đủ hiểu biết để nhận ra vấn đề của mình. Tôi bị những lời chê bai của mẹ mà khiến tâm lí chập chùng. Tôi đã luôn trách cứ bản thân vô dụng. Tôi mất rất nhiều thời gian để tự động viên khích lệ mình. Bởi vì mỗi lần cha mẹ dè bỉu , cha mẹ đều loan cho những người xung quanh biết để con cái xấu hổ. Cho nên tôi luôn lo sợ ánh mắt dò xét của người khác, cũng từ đó sống khép kín, thầm lặng, ít tiếp xúc với xã hội. Bản thân suốt ngày quanh quẩn với những lời nói vô hình đó. Không làm sao tập trung. Tôi nghỉ ngay cả người đẻ ra mình còn không tiếc lời làm mình tổn thương huống hồ chi là cả xã hội này. Nhiều lúc nghĩ quẩn tìm đến sự giải thoát. Cảm thấy cuộc sống này không còn ai thân thích, bản thân nên sớm ra đi để chừa đất cho người khác sống. Cha mẹ đã không nhận ra rằng chính sự mong muốn quá độ của họ đã trở thành những đòi hỏi quá cao mà trong khi tôi chưa được trang bị để thích ứng với nó cho nên mới vì vậy mà gặp thất bại. Tôi hụt hẫng, sống trong những ngày mệt mỏi. Tinh thần không tỉnh táo. Có lúc còn nghĩ bản thân mình nên bị điên. Chỉ có điên để quên. Quên hết mọi thứ. Không nhớ mình là ai, quên đi sự tồn tại tạm bợ của mình để không còn đau khổ và dằng xé giữa yêu và hận nữa. Cha mẹ buộc tôi phải như thế này như thế kia. Tôi cũng buộc chính mình phải như này như kia. Tất cả nhưng mong muốn bên trong lẫn bên ngoài đó cứ thúc đẩy tôi, dần dần tôi bị sang chấn tinh thần. Mặt mày hốc hác. Không buồn sinh hoạt hằng ngày. Tinh thần cứ tha thẩn. Nhiều lúc mất trí không nhớ mình phải làm gì, hay mình vừa làm gì. Có lúc còn không nhớ mình tên gì. Công việc học hành vì thế mà trì trệ.

Không ai quan tâm tôi bị làm sao, mọi người xung quanh vẫn bận rộn với việc kiếm tiền. Lại có người hàng xóm bảo tôi bị bệnh nên khuyên tôi đi bác sỹ khám. Tôi khám tổng quát cũng không ra bệnh gì. Mẹ tôi chỉ quan tâm tôi qua cách nhìn của người khác. Cứ nghe ai bảo sao bà nghĩ vậy. Nghe người ta bảo bị bệnh bà cũng nghĩ tôi bị bệnh. Khám không ra bệnh thì bà đi xem thầy số. Nghe thầy bà nói tôi bị duyên âm bà lại tin. Tôi biết mình bị sao. Nhưng không hiểu sao lời nói của người khác lại khiến mình rời vào cái bẫy của sự chán nản đến như vậy. Đến việc không còn niềm tin ở bản thân đến thế. Biết rõ mình nhưng lại không tin mình lại tin mình qua phán xét của người khác. Các bạn ai ai trong chúng ta mà chẳng có lúc thế này thế kia. Nhưng khi bạn hoang mang bạn lại càng dễ lầm tưởng ở người khác mà mất đi chính mình. Bạn càng hoang mang càng có cơ hội cho nhưng kẻ lợi dụng những điều mê tín, tâm linh để lí giải cho hoang mang của bạn.

Tôi đã như vậy. Mất 1 thời gian tin sái cổ rằng mình bị người âm theo. Để rồi sống trong nửa tỉnh nửa mê. Làm sai mà lại đổ thừa cho người nào đó sai bảo. Sau đó tôi hết chịu nổi việc cuộc sống của mình cứ tiếp tục bị những cái vớ vẩn áp đặt. Tôi đi tìm ước mơ của mình.


...Tìm lại chính mình

Bất đồng quan điểm với bố mẹ

Bất đồng quan điểm giữa 2 thế hệ
Mẹ: “Hiện giờ con có quen ai không?”
Con: “Con không có ai quen mẹ ạ”
Mẹ: “Sao thấy đi chơi suốt mà không có quen ai à”
Con: “Con đi quan hệ xã hội, bè bạn, hội họp thôi chứ không phải đi trai gái”
Mẹ: “Mình dở quá thì đừng có đòi cao sang, thấy ai được thì quen đi”
Con: “Không phải con đòi cao mà do còn chưa tìm được người phù hợp”
Mẹ: “Biết thế nào mới là phù hợp với tiêu chuẩn của mình, người ta chỉ tương đối thôi, thấy ai thương mình thì chịu đi”
Con: “Cái phù hợp mà con nói không phải là theo tiêu chuẩn con đặt ra mà là cảm tình. Con không có cảm tình với người ta sao mà chịu được”
Mẹ: “Cảm tình gì, thấy người nào hơn tuổi, có công việc ổn định là được rồi, lấy nhau về vun đắp cảm tình sau”
Mẹ: “Chứ mình đã không nên thân còn đòi người ta phải thế này thế kia sao được”
Con: “Mẹ nói con không nên thân, là do mẹ nói con không nghĩ như vậy”
Mẹ: “Suốt ngày lông bông chỗ nọ chỗ kia, không làm công việc ổn định thì là không nên thân chứ gì nữa. Mình dở thì mình chịu có gì đâu mà đòi hỏi”
Con: “Con không bao giờ nghĩ con không nên thân chỉ vì con không làm được như những gì mẹ mong đợi mà thôi. Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên.”
Mẹ: “Có duyên đâu mà ép, chả có thằng nào nó theo đuổi”
Con: “Mẹ là mẹ mà sao hạ thấp con gái mình như vậy”
Mẹ: “Có giá đâu mà chẳng hạ thấp”
Con: “Mẹ sao lại nói như vậy, con gái có giá trị của con gái, mẹ không nên áp đặt con theo tiêu chuẩn của mẹ”
Con: “Bây giờ cái người yêu con nhưng chênh lệch tuổi quá làm sao đây”
Mẹ: “Chênh lệch bao nhiêu tuổi?, 7 -8 TUỔI là được rồi?”
Con: “Nhưng người ta nhỏ hơn con mấy tuổi”
Mẹ: “Vậy thì không được thà lấy chồng hơn 7 -8  tuổi chứ nhỏ hơn không được, người nhỏ tuổi hơn, sau này mày già, nó chê mày xấu xí, nó lại đi mèo mả gà đồng với mấy con chân dài thì mày có mà ở đấy ngáp”
Con: “Bản chất con người ta đã thích trăng hoa thì không đợi tuổi đâu mẹ, mấy ông già đó vẫn cứ mèo mỡ gà đồng đó thôi”
Mẹ: “Mấy ông đó chỉ là trường hợp ít thôi con ạ, mày chỉ cần lấy thằng nào hơn 7 – 8 tuổi là được rồi”
Con: “Hơn 7 – 8 tuổi mà không có cảm tình con không tiến đến. Mọi thứ cứ tùy duyên thôi mẹ à, đời người không ai nói trước được điều gì đâu”
Mẹ: “…* Con dở hơi, ở đó mà không nói trước được điều gì đi con, chờ tới già người ta chồng con hết rồi mà ngồi đó mà đợi nhé * …”

Thế đấy câu chuyện tranh luận giữa hai mẹ con không có hồi kết, chỉ vừa bước qua tuổi 25 ngày hôm nay thôi mà mẹ tôi đã lo lắng chuyện chồng con của tôi.
Tôi luôn tự hỏi mình theo đuổi những thứ vật chất trong đời để mãn nguyện lúc về già ư. Hình ảnh bà cụ với đống vàng chất đầy, nhưng xung quanh không có gia đình cô đơn và lẻ loi. Đáng buồn thay. Chúng ta đi tìm gì giữa cuộc đời này?
Một phụ nữ chỉ cần 1 gia đình yêu thương là đủ đúng không?
Một ngày ta thấy mình sống trong tổ ấm của mình có ba mẹ anh chị em, dù vật chất không khá giả nhưng tình cảm luôn tràn đầy, ta hạnh phúc và cảm ơn cuộc đời. Ta nghĩ như thế này là được rồi, hãy nhìn ngôi nhà đằng kia, nhà họ giàu thật đấy nhưng chỉ có 2 vợ chồng, họ lại không ở cùng nhau vì người này người kia bận công việc họ bận kiếm thật nhiều tiền, bận các cuộc hội họp thâu đêm suốt sáng. Ngay cả thời gian để ăn bữa cơm cùng nhau cũng không có. Người giàu cô đơn và người nghèo hạnh phúc , ai mới là người đáng thương đây?
Người giàu đi ngang ta ném cho ta cái nhìn khinh bỉ, trong lòng họ thầm nghĩ: “con bé này nghèo mà bày đặt làm như hạnh phúc lắm, nó ở trong cái kén của nó tưởng là cả thế giới này như thế rồi đấy. Lớn khôn đi con rồi sẽ thấy những thứ giàu có mày không bao giờ được thấy đâu? Chỉ có tầng lớp quý tộc như mình mới thấy được thế giới này giàu sang và đẹp đẽ ra sao, thật tội nghiệp cho bọn người nghèo”
Những người nghèo hơn ta, làm lao động chân tay vất vả cả ngày chỉ đủ ăn. Nhìn thấy người giàu có đi tay ga, xe con trong lòng thầm nghĩ: “Số họ sướng thật chả phải lao động vất vả vẫn có dư dả, tiền của có đầy, lại còn cho con đi du học, tiền thì xài không hết, tại sao mình lại sinh ra trong gia cảnh bần hàn như vậy?”
Ta nghĩ chỉ những người ham muốn cao sang, đam mê vật chất mới cảm thấy cuộc sống của mình không hạnh phúc, tự trong họ bất an, họ muốn giàu sang phú quý, nên họ không trân trọng những gì đang có nữa. Họ ghét những thứ chật chội, ghé môi trường nghèo khổ của mình. Họ lao vào làm giàu bằng mọi giá. Có lần họ gặp tôi hỏi : “em có từng mơ ước nhà lầu xe hơi không?”
Tôi trả lời : “em chưa bao giờ nghĩ tới, chỉ cảm thấy sống gia đình bình thường có 1 cuộc sống bình ổn như vậy là được rồi mơ chi nhà giàu xe hơi nữa”
Họ nói: “Đó là do em chưa từng thấy nhà giàu xe hơi, hoặc có thấy nhưng nghĩ bản thân không với tới nên không dám mơ mà thôi, rồi em sẽ mơ ước”
Lúc đó tôi liền nghĩ họ đang reo ước mơ của họ vào tôi mà thôi, đó là điều họ mong muốn không phải cuộc sống của tôi, tôi không cần làm người giàu có, nhà lầu xe hơi để mà cô độc tôi không muốn.”
Nhưng tôi đã lầm
Tôi nhìn lại gia đình mình, nó không trọn vẹn yêu thương như mình vẫn nghĩ. Mẹ tôi mải miết bươn chải với đời, có được tiền bà lại muốn có thêm nữa. Bà phải đi thật xa gia đình để kiếm tiền, không có thời gian dạy bảo chúng tôi. Những lúc bà về đều dạy chúng tôi phải học hành đến nơi đến chốn mục đích sau này cũng là kiếm tiền, để được như người ta.
Phải cuộc đời này cái chúng ta cần “để được như người ta”, chúng ta bỏ mặc gia đình, bỏ mặc tất cả để chạy theo đồng tiền. Chúng ta đem tuổi trẻ, sức khỏe và thời gian ở cạnh gia đình để đổi lấy tiền… rồi về già ngồi trong xó nhà mà hãnh diện, vậy là mình đã hoàn thành cuộc đua, mình đã có chứng chỉ, đã có tiền, con cái đã học hành đến nơi đến chốn, mãn nguyện rồi. Nhưng họ có vui không. Trong lòng cha mẹ lại bất an lại tiếp tục lo dùm cho con cái, lại hướng con mình vào con đường y như vậy, kiếm tiền và kiếm tiền…. Nhưng cha mẹ có vui không?

Tình cảm gia đình đi đâu mất rồi
Hằng ngày 8 tiếng đồng hồ chúng tôi đều dành cho cơ quan, công ăn chuyện làm. Sau giờ làm buổi tối chúng tôi lại đi học thêm, không học thêm thì lại hẹn bà cà phê tám chuyện. Mỗi ngày chúng tôi đều có lịch ở ngoài đường để không phải về nhà nhìn thấy cha mẹ ca thán.
Bữa cơm gia đình hằng ngày đều vắng 1 hay 2 đứa con vì chúng còn bận mải mê với cuộc vui bên ngoài. Còn cái đứa ở nhà thì cha mẹ lại ca thán : “sao mày không yêu đương, sao mày không làm việc ổn định, sao mày không học thêm”

Đứa đó trả lời : “con thấy cha mẹ ăn cơm 1 mình nên ở nhà ăn cùng cho vui”
Cha mẹ trả lời “thôi khỏi, không có mày cha mẹ vẫn ăn cơm bình thường không vấn đề gì. Mày chỉ cần như người ta quen bạn quen bè, làm chỗ ngon ngon, có chồng con cho cha mẹ nhờ là được rồi”
Ôi cuộc đời, ta muốn thế này người lại muốn thế khác. Cha mẹ không đồng cảm được cho con cái. Những lúc con đi hoài không về thì lại bảo “sao làm gì mà lắm thế suốt ngày đi không ở nhà được à”
“Không công chuyện gì đi làm chi, toàn làm mấy việc không công rồi nghề”
Những đứa con xa dần. Chúng con dần thích đi bạn bè, ăn uống ngoài quán xá hay ngoài đường hơn là về nhà nghe cha mẹ ca thán.
Những lúc nghe giảng cảm thấy có lỗi với cha mẹ, lại trở về làm đứa con ngoan. Cố gắng chia sẻ về việc mình làm cho cha mẹ hiểu, bắt đầu lôi ra các ví dụ về các bạn này, bạn kia, anh này, chị nọ gia đình họ vậy vậy mà họ có bị cha mẹ dục giã đâu. Họ vẫn yêu đời vẫn phơi phới, sống phóng khoáng không hơn thua thiệt hơn với đời vậy mà họ vui mẹ à, có cần phải được ông này bà nọ, làm chỗ này ngon hay chỗ kia ngon đâu, trong tâm họ thanh thản vui vẻ là được con chỉ mong mẹ như thế đừng áp đặt cho con cái phải có thành tích như người ta mới gọi là thành công. Nhưng mẹ lại gạt ra mẹ nói :”mày không theo cái chuẩn này thì mày theo cái gì, đừng có mà dở hơi, trên mây”
Và thế là dù chúng ta cố gắng như thế nào cha mẹ vẫn giữ quan điểm không bao giờ thay đổi vẫn bắt ta phải thế nọ lọ mọ thế kia mới gọi là thành đạt. Chỉ vì áp đặt cha mẹ đánh mất tình cảm tự nhiên, đánh mất sự phát triển tự nhiên của con cái. Khiến chúng phải lớn lên trong tình trạng không có định hướng, không thể quyết đoán việc của mình. Chúng lại đi tìm câu hỏi cho cuộc đời “Mình sinh ra trên đời này để làm gì, mình sống cho ai, phải làm sao mới có giá trị”
Lan Phong viết



Tình yêu là gì?

Lần đầu tiên snhật ko ở cùng em gái song sinh. Mọi năm mình thường bàn nhau súng sính bánh nước, tự chuẩn bị món kem yêu thích. Còn năm nay con bé sẽ đến thiên đường mà nó ao nước. Nhìn ngắm những thứ lung linh huyền ảo...Nhìn em tất bật đi trong niềm vui sướng vô cùng mình cũng vui thay...Lại nhớ chị em luôn thích mua sắm. Được đắm mình trong không khí đó dù ko mua nhưng nhìn chị em mình mua sắm cũng thấy hạnh phúc. Có lẽ kiếp trước con bé từng là người yêu của mình. Kiếp này có duyên chị em dù là 2 thứ tình cảm khác nhau. Kiếp này ko thể làm người yêu được nữa nhưng vẫn luôn ở bên cạnh nhau...Thật vui vẻ...Vậy nên nếu ai đó ko thể đến với nhau kiếp này thì cũng hoan hỉ và ta cùng là anh chị em rồi người ơi...


Tình yêu đồng giới
Một tình yêu nữa đó là tình yêu ngược lối. Khi chúng ta cùng làm việc với nhau, tiếp xúc lâu dần, ta trở nên quen thuộc. Cả 2 đứa con gái suốt ngày đi bên nhau mỗi dịp lễ, tết, du lịch v.v... Những lúc rảnh rỗi, cần ai đó tâm sự ta chỉ nghĩ đến cô bạn của mình mà thôi. 1 cô gái mạnh mẽ, nam tính, và 1 cô gái thì nữ tính, dịu dàng theo cách nhìn bên ngoài. Hai tính cách của chúng ta bổ sung cho nhau khiến có lúc chúng ta cảm thấy 1 tình cảm đặc biệt dành cho cô bạn của mình. Nhiều lần cùng bạn tách biệt với thế giới xung quanh, cùng nắm tay nhau đi trên con đường. Cùng nhau trải qua những cảm xúc vui buồn. Chia sẻ đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Ta ước giá như cô ấy không phải con gái nhỉ. Tại sao lại như thế? Cuộc đời này thật có nhiều chuyện trái ngang...Nhưng biết làm sao được...Vậy là cảm xúc lại ra đi, chúng ta sẽ mãi mãi là hồi ức đẹp trong lòng nhau. Nhiều năm liền ta vẫn nhớ về cô ấy.
Tình yêu và tuổi tác.
Là con gái chúng ta chỉ mong có người yêu bằng tuổi hoặc hơn tuổi vì ai cũng nghĩ con gái thường suy nghĩ sẽ già hơn con trai mà. Thế nhưng cuộc đời thật kì lạ đã để chúng ta quen biết những con người kì lạ. Nói chuyện với 1 người dưng cả năm trời, sau đó gặp nhau có 1 lần. Ngay từ đầu cậu ấy ko hề giấu giếm tuổi thật. Người trai trẻ đầy nhiệt huyết với đời và sự dày dặn trong suy nghĩ thật hiếm có. Trong khi cậu ấy chỉ bằng tuổi em trai mình. Ngay từ đầu mình đã thốt lên: ôi cậu bằng tuổi em mình thật ư, tại sao lại nhỏ như vậy? Cậu ta liền nói: Nhỏ tuổi thì sao có vấn đề gì đâu? Những lần sau cả hai chia sẻ rất nhiều vấn đề trong cuộc sống , xã hội, kinh doanh, kỹ năng v.v...Cậu ta nhất quyết không kêu mình bằng chị, lúc nào cũng xưng tên như bạn bè. Có duyên gặp gỡ nhưng mình chỉ xem là 1 mqh xã hội bình thường, cứ nghĩ rằng cậu cũng vậy. Nhưng thật ko ngờ chỉ gặp có 1 lần 1 năm mà sau đó cậu cảm thấy quý mến xem đó là t/y thật vậy. Cậu không quản ngại xa xôi, công việc, phi thẳng xuống tp chỉ để gặp bà chị có tiếng rưỡi. Sau khi thổ lộ cậu chỉ nhận đc câu trả lời trung thực, lần thứ 2 vẫn thế ko có gì thay đổi. Cậu đau lòng ko muốn nhìn mặt bà chị nữa. Cậu chọn cách rời xa hẳn để không còn nhìn thấy nổi đau nữa. Thì ra khi con người ta thật sự yêu thương ai đó họ rất dễ tổn thương chính vì vậy không thể nào bắt họ làm bạn với nỗi đau của mình, cho nên đã không yêu người thì cũng không làm bạn được...Trong lòng người ta chính là nỗi đau khôn nguôi. Thứ tình cảm này xã hội rất khó chấp nhận, bản thân ta cũng không thể đáp lại. Những ngày sau đó phải gặm nhấm nỗi buồn, cả người đến và đi đều buồn như nhau. Xét cho cùng ta chỉ mong nhìn thấy người đó được hạnh phúc. À vâng đây cũng có thể là 1 t/y nhưng không có kết quả...
Tình yêu giữa 2 thế giới
Trong 1 đêm không ngủ canh ba nửa đêm 1 chú chim mãi đậu trong phòng không bay ra khỏi. Ta có cảm giác người đó đã ở đó. Và rồi người đến. Mãi cầm bàn tay mình không buông. Nói rằng: "Có phải em muốn nghe câu chuyện tình này. Phải ở 1 kiếp nào đó, tôi đã yêu em....nhưng em mãi không để ý đến tôi. Khi đó em lấy chồng rồi...Tôi đã đi tu, nhưng trớ trêu khi thấy em không hanh phúc bên người, sự đau khổ của em khiến tôi mãi không tha thứ cho mình. Gía như tôi có thể đến sớm hơn. Gía như cuộc đời cho tôi 1 cơ hội thì để đến hôm nay không phải hối tiếc. Tôi không chọn lựa được nữa. Kiếp đó đã qua giờ đã ở 1 thế giới khác không ngờ nhân duyên hợp tan lại đưa em đến trước mắt tôi 1 lần nữa ở kiếp này. Nhưng tiếc rằng giờ em và tôi lại ở 2 thế giới khác. Em không thể nhìn thấy được tôi. Tôi không thể quên được em. Đã hứa mãi yêu em, tôi sẽ mãi đi theo em." Nghe những lời đó mình toát cả mồ hôi, sao lại có chuyện như vậy. Sợ hãi xen lẫn lo ấu. Nhưng người đó luôn trấn tĩnh đừng sợ hãi cũng đừng cố xua đuổi. Mình hi vọng chuyện tình đó không khiến người đau khổ. Dù là như thế nào lưu lạc thế gian chỉ vì 1 cô gái cũng là cái tội reo rắc yêu thương của cô gái này. Mình ko biết phải làm sao. Không lí giải được. Mọi thứ quá mới mẻ. Chỉ còn biết hồi hướng cho người để tình cảm đó không làm người vương vấn mãi.
Trải nghiệm nhiều tình cảm, trái luân thường đạo lí, thậm chí cả không gian thời gian. Đến cuối đường ta vẫn thấy mình lặng lẽ đi 1 mình trong 1 chiều mưa phùn hay trong buổi sáng nắng như đổ lửa. Vui 1 mình, Buồn 1 mình, tận hưởng cuộc sống 1 mình. Dành tình yêu cho sự nghiệp 1 mình luôn. Làm gì cũng chỉ 1 mình. Cô em mình có lần nói: Hỡi thế gian tình là gì sao khiến cho người ta mãi ... (^&^) cô em cười nắc nẻ mỗi khi kể về tình yêu của người khác làm quà trong khi bản thân thì ra vẻ mình ko có liên quan. (Bần tăng chỉ biết tu hành mong thí chủ cho toại nguyện)... Chưa kể ta có đến 32 mối tình đơn phương...kể ra thêm mắm thêm muối cũng thành truyện ngôn tình mất....
Suy cho cùng chúng ta yêu nhau vì cảm mến, khâm phục nhau ở tính cách tài hoa, trân trọng cảm xúc của nhau, tôn trọng quan điểm sống của nhau.Tôn trọng ước mơ của nhau. Yêu cả những cái sở thích chung và riêng thậm chí khác người của nhau. Yêu người đó bởi vì họ là chính họ không phải vì tình yêu mà hi vọng phải thay đổi ai đó. Càng không thể muốn người khác phải giống như tiêu chuẩn của mình. Chúng ta không yêu họ chỉ vì họ có vật chất, của cải, nhan sắc hay gia đạo tốt...Mọi thứ bổ sung không có ý nghĩa gì khi tình yêu không xuất phát từ 2 trái tim. Nhưng nếu người đó biến thành 1 con người khác chắc chắn t/y đó cũng ko còn bền vững nữa. Cả những tình yêu xuất phát bởi lợi danh, vật chất, nhan sắc tự chúng ta hiểu có bền vững hay không hay chỉ là 1 cuộc đổi chác...
Duyên phận giữa ta và người
Ước hẹn kiếp trươc gặp nhau kiếp này
Không quên được người
Vang vọng trong đêm luân hồi
Trong chớp mắt nhớ lại
Hình ảnh của người
Vẫn như lần đầu gặp gỡ
Không quên được đoạn duyên kiếp này
Tan biến như thuở xa xưa
Hỏi trời xanh
Vui buồn tan hợp phải trách ai
Không bằng tối nay cùng người nâng chén quên sầu
Để trước khi tỉnh mộng những lưu luyến khi xưa
Tan biến mãi trong kiếp này
 

Lan Phong viết