Cuộc sống đẹp biết bao

Tôi rất thích ngồi trên xe buýt và nhìn ngắm mọi thứ trên đường phố.Đường sài gòn đẹp biết  bao với những ngôi nhà cao tầng,mỗi căn nhà mỗi dáng vẻ ,nhưng nhìn chung đa số đều toát lên sự xa hoa ,đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần để tạo nên cho những con đường những góc phố ,sự sôi động của một đô thị lớn thứ hai ở nước mình,những ngôi nhà dọc các con phố trên đường đều được chủ nhân của nó chăm chút để trở thành một nơi để làm ăn buôn bán,tất cả chúng đều được trang hoàng rất đẹp nhất là những trục đường phía trung tâm thành phố,tôi để ý những nơi tạo được cái sự sang trọng đó đều là những cái cửa tiệm tạo ra được cái phong cách riêng cho nó đáng chú ý nhất là những nơi sang trọng đó đâu đâu cũng được tô điểm bởi những chiếc gương với đủ loại kích cỡ,kiểu dáng,và chúng được lồng ghép một cách khéo léo vào trong những góc có thể nổi ra ngoài hoặc chìm ở đâu đó những chi tiết rất nhỏ rất nhỏ nhưng tất cả chúng đều chung một mục đích là tạo điểm nhấn cho căn tiệm thêm vẻ xa hoa,sạch sẽ,có cái gì đó mang vẻ lịch sự của người sài gòn,mỗi lần ngồi trên xe nhìn ngắm đường phố thì lúc nào cũng đập vào mắt tôi là những căn tiệm sang trọng đó,nhất là những cửa hàng thời trang ,hay cả nhưng nơi bán di động ,ngân hàng,…, nhất là lâu lâu đi xe buýt tôi lại bắt gặp thêm những cái mới trên đường phố,đó có thể là thêm những ngôi nhà lạ mắt mới,hay thêm một cửa hàng bán thức ăn như kiểu mà tôi vẫn thấy trên phim,những cái cửa hàng tạp hóa nho nhỏ,những tiệm bán chuyên biệt về một loại thức ăn nào đó,mà nhìn thôi cũng đủ để thích mắt,những lúc đó tôi cứ nghĩ là sau này khi minh có điều kiện hay có dịp nào đó tôi nhất định sẽ đi lòng vòng mấy căn tiệm khắp nơi ở tp này để ăn những món ăn mà mình thích,xem những cửa hàng thời trang hay đơn giản là đi la cà ở một góc phố nào đấy để tận hưởng hết những thú vui đầy sự sunng sướng này,có lẽ sẽ chẳng còn gì sướng hơn là có thể hòa mình vào cuộc sống để tận hưởng hết những điều thú vị đang diễn ra xung quanh mình,mặc dù chỉ là ngồi trên xe buýt và nhìn ngắm mọi thứ nhưng cũng đủ để làm tôi thấy cs thật đẹp và tất cả mọi người đều đang cố gắng làm cho cs thêm đẹp thêm sung túc điều đó có thể nhìn thấy qua những hoạt động diễn ra trên đường ,rồi những kiến trúc mà chính tay con người đã tạo ra mới thấy thật hạnh phúc biết bao khi được sống trong cuộc sống hòa bình tươi đẹp như ngày hôm nay.Dẫu cho cuộc sống còn nhiều điều phức tạp ,còn nhiều sự mâu thuẫu chưa được giải quyết nhưng  rồi mọi người ơi cứ hãy tin đi cuộc sống của chúng ta đang rất đẹp,chỉ là chúng ta chưa nhìn thấy điều đó!
trích "khu vườn cảm xúc "by Juli


 

Ăn mày tạo vết thương chảy máu như thế nào?

Nếu bạn thấy ngoài đường những người ăn mày với vết thương hở, hãy dè chừng vì đó có thể là vết thương giả. Nếu bạn muốn biết, vết thương đang chảy máu được tạo ra thế nào thì xin hãy xem minh hoạ dưới đây.

Bước thứ nhất, chuẩn bị vật liệu. Bạn cần: mực đỏ (có thể sử dụng máu động vật thay mực), tăm hoặc que ngoáy tai, miếng bông, keo dính.

Đầu tiên, dùng keo dính màu trắng để tạo một vết thương.

Chờ cho keo khô

Dùng que tăm tạo vùng vết thương

Dùng miếng rửa bát để làm lan vết thương



Dùng một giọt mực đỏ để tạo vùng ngoài xây xước



Dùng miếng bông thấm mực đỏ (không quá nhiều) bôi lên để làm vết thương trông giống thật.



Khi mực khô, một nửa công việc đã hoàn tất.



Dùng tăm vạch lên vết thương giả để nó giống như da bị nứt.



Đổ mực đỏ vào phần da nứt (thực chất là phần keo đã khô)



Đổ chỗ nhiều mực, chỗ ít mực lên vết thương vừa tạo hình cho giống thật



Chờ cho khô.




Công việc đã hoàn tất.





•Hoài Linh (Theo FD)
 post by Juli


Bài viết: ăn mày tạo vết thương chảy máu như thế nào? 

Nguồn Zing Blog

Tuổi Trẻ và Lựa Chọn Mục Tiêu Cuộc Đời

Đã bao giờ bạn tự hỏi: Mục tiêu của cuộc đời mình là gì? Mình có cần phải đặt ra mục tiêu cho tương lai không? Bạn đã nghe câu nói này chưa? “Nếu không biết mình đang đi đâu thì mọi ngọn gió đưa đẩy con thuyền đều là ngọn gió đúng và nếu bạn cứ đi theo mọi hướng gió thì thuyền của bạn sẽ chạy lòng vòng”.
Đây là lời khuyên của Ken Loughnan, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Đại học Victoria, Melbourne . Và 8X Hor Samnang, từng là lãnh đạo chương trình “Tàu thanh niên Đông Nam Á” đã chia sẻ với tôi rằng: “You can’t prepare the future for youself but you can prepare yourself for future” (Bạn không thể chuẩn bị tương lai cho mình nhưng hãy rèn luyện mình cho một tương lai mong muốn).
Những nguyên tắc để Setting Goal
Trong khóa học “Nh ng vấn đề trong cuộc sống” (Life matter Course) tôi đã được tham gia tại Melbourne , David Mills có lời khuyên rất ấn tượng về những nguyên tắc khi định ra mục tiêu cho tương lai, đó là SMART.
S: Simple: Mục tiêu nên đơn giản (nhưng không có nghĩa là không ý nghĩa) và quan trọng bản thân mình cần hiểu rõ nó là gì.
M: Measurable: Mục tiêu có thể đo lường được. Chúng ta có thể đánh giá, kiểm nghiệm từng chặng đường đã đi qua trên con đường dài đến khu vườn mơ ước.
A: Achievable: Mục tiêu có thể đạt được. Thật vô nghĩa khi bạn ghé máu, sợ tiếp xúc với bệnh nhân lại đặt ra mục tiêu làm bác sĩ hoặc khi bạn chẳng có kiến thức gì về chính trị, ghét nói đến những vấn đề “nhạy cảm” lại đặt mục tiêu trở thành chính khách…
R: Realistric: Mục tiêu mang tính thực tiễn. Mục tiêu hoàn toàn khác với ước mơ nên nó bị chi phối bởi cuộc sống hiện thực và hoàn cảnh quanh bạn. Xin đừng đặt ra mục tiêu sẽ làm thị trưởng hoặc Tổng thống Mỹ khi bạn mang quốc tịch Việt Nam .
T: Time-frame: Cần đặt mục tiêu trong một khung thời gian. Đặt ra mục tiêu nhưng không có thời gian cụ thể thì mãi mãi nó sẽ nằm trên giấy vì bạn không có động lực để bắt tay vào thực hiện. Ví như bạn muốn thành công với công ty riêng của mình nhưng không đặt ra là lúc bao nhiêu tuổi thì sẽ mất khá lâu để mở được công ty riêng.
Nhưng cội rễ của những nguyên tắc trên chính là niềm tin (BELIEF). Có niềm tin bạn mới dám đặt ra mục tiêu, có niềm tin bạn mới sẵn lòng học tập từ người khác và không thấy ghen tỵ với thành công của họ, và quan trọng hơn: Bạn đủ can đảm đứng trên đôi chân của mình để đương đầu với thử thách, để bắt đầu chuyến phiêu lưu đến khu vườn mơ ước.
Bạn sẽ hỏi: Mục tiêu chúng ta đặt ra có cần phải lớn lao, mang tính đột phá?
Hãy lắng nghe “Câu chuyện về những con sao biển”
“Một thương gia đang dạo chơi thì thấy một cậu bé đang chầm chậm đi dọc bờ biển khơi. Với mong muốn chỉ cho cậu bé một bài học, người thương gia tiến lại gần và nói: ‘Ta đã thấy những việc con làm và rất trân trọng nó, nhưng con có nhận ra có bao nhiêu bãi biển quanh đây và có bao nhiêu con sao biển đang nằm thoi thóp trên từng bãi biển? Ta chắc một cậu bé chăm chỉ và tốt bụng như con sẽ có thể làm nhiều việc lớn lao và có ích hơn với quỹ thời gian này. Con nghĩ những việc con đang làm sẽ thay đổi được gì sao?”. Cậu bé nhìn người thương gia rồi nhẹ nhàng cúi xuống nhặt con sao biển dưới chân và quăng ra biển “Con đã thay đổi con sao biển đó”.
--> Đừng nghĩ những việc nhỏ nhặt bạn đang làm không có ý nghĩa, không mang tác dụng gì. Hãy bắt đầu từ những mục tiêu nhỏ và thực hiện nó, những mục tiêu lớn hơn sẽ đến rất nhẹ nhàng và tự nhiên.
Đối mặt với thất bại
Khi có được mục tiêu chắc chắn đi kèm sẽ là những thất bại. Không ai không một lần nếm trải kinh nghiệm bại trận trên đường đi đến thành công. Nhưng bạn đã nghe câu chuyện về “Quy luật của những hạt giống” chưa?
Hãy nhìn lên cây me, bạn sẽ thấy khoảng 500 trái me, mỗi trái me lại có khoảng 10 hạt me. Con số hạt tổng cộng là rất nhiều. Bàn sẽ tự hỏi vì sao thiên nhiên cần nhiều hạt thế chỉ để gieo trong thêm vài cây me?
Vì bạn ơi: không phải hạt nào gieo xuống cũng lên mầm, trong thực tế có hàng ngàn hạt giống không bao giờ nảy mầm”.
Chúng ta có thể dự 20 cuộc phỏng vấn chỉ để kiếm 1 việc làm tốt.
Chúng ta sẽ có thể phỏng vấn 40 người chỉ để kiếm 1 nhân viên giỏi.
Chúng ta sẽ có thể trình bày với 50 người chỉ để bán 1 căn nhà, 1 hợp đồng bảo hiểm hoặc 1 ý tưởng kinh doanh.
Và chúng ta sẽ có thể kết bạn với hàng trăm người xa lạ chỉ để tìm ra một người đặc biệt cho riêng mình.
Vì thế có câu nói rằng: “If you really want to make something happen, you had better try more than once” – Nếu bạn thực sự muốn làm việc gì đó thì hãy cố gắng hơn 1 lần.
ADAM KHOO: Tác giả của một loạt những quyển sách bán chạy nhất về thúc đẩy ý chí phấn đấu của giới trẻ và quyển “I am Gifted, So are you” là một trong số đó. Đồng thời là một nhà doanh nghiệp thành công, Adam Khoo đã tự làm chủ và điều hành 3 công ty với tổng doanh thu hàng năm lên đến 20 triệu đô la. Có ai biết được chàng thanh niên tài giỏi, phấn đấu bằng tài năng của mình và kiếm được 1 triệu đô la đầu tiên khi mới 26 tuổi lại từng bị một loạt các trưởng phổ thông ở Singapore từ chối vì học quá dở. Vậy bí quyết thành công của Adam Khoo là gì?

1- Có tư tưởng đúng
“Nếu bạn muốn sự việc trở nên tồi tệ thế nào, bạn luôn tìm được cách để làm nó như thế. Khi tôi không đạt được kết quả như mong muốn, không có nghĩa là tôi thất bại. Mà nhờ đó tôi trưởng thành hơn vì tôi đã biết điều gì không mang lại kết quả”.
2- Có những mục tiêu rõ ràng
Hãy tự đề ra bạn muốn là ai trong 5 năm tới, bạn muốn ở đâu trong 5 năm tới và bạn đang ở chặng đường nào trên hành trình đi đến mục tiêu cuộc đời trong 5 năm tới.
3- Hành động
“Nguyên nhân chính ngăn cản con người bắt tay vào thực hiện bất cứ việc gì chính là: Nỗi lo sợ sẽ thất bại”
4- Có chiến lược đúng
“Nếu bạn muốn thành công trong lĩnh vực nào, hãy tìm ai đó có kinh nghiệm về nó để học hỏi và tham khảo chiến lược của họ là gì”
5- Đương đầu với sự thất bại và nỗi thất vọng
“Khả năng đương đầu với khó khăn và nỗi thất vọng bản thân sẽ quyết định bạn thành công hay không?”



Zing Blog

Ca khúc trong phim tây du ký

Nguyên văn ca khúc chính trong Tây Du Ký:
Cảm vấn lộ tại hà phương?” (敢問路在何方?)
nhạc: Hứa Cảnh Thanh (許鏡清)
lời: Diêm Túc (閻肅)



Lời Việt bài hát : Cảm vấn lộ tại hà phương ( Đây hành lý anh mang - Con đường chúng ta đi ) Tác giả : Nhạc trong phim
Đây hành lý anh mang
tôi cầm cương dắt ngựa
nhìn ngắm
trời cao chập chùng
lòng lo lắng không yên.
Đường thỉnh kinh thật xa
không màng hiểm nguy
chân bước
ngày tháng cùng năm
trôi dần
ngọt bùi đắng cay
đều qua
biết đi hướng nào
về đâu.
Là la là la la
lá la là la
Thấp thoáng chân mây
biết phương nào
thấp thoáng
chân mây xa tít mù
về Thiên trúc
còn quá xa
bao khó khăn vượt qua
nguyện không lùi bước
khó khăn luôn vượt qua.
Thấp thoáng chân mây
biết phương nào
thấp thoáng
chân mây xa tít mù
về Thiên trúc
còn quá xa
bao khó khăn vượt qua.
nguyện không lùi bước
khó khăn luôn vượt qua.


 
Zing Blog

'Hãy nói với con rằng con giỏi lắm'

T001eb7;ng se1;ch He3;y nf3;i v001edb;i con r001eb1;ng con gi001ecf;i l001eaf;m
Khi được hỏi trứng gà từ đâu mà có, các học sinh một trường tiểu học đồng thanh trả lời: "Từ trong tủ lạnh ạ". Sự bảo bọc quá mức của cha mẹ đã biến các em thành những đứa trẻ ngây ngô.
Trên đây là một trong nhiều mẩu chuyện về giáo dục con cái được kể trong ấn phẩm "Hãy nói với con rằng con giỏi lắm - Chìa khoá vàng mở cánh cửa tâm hồn trẻ" mà Nhà sách Hương Thủy gửi tặng 10 độc giả VnExpress.
Chuyện kể rằng, trong buổi cắm trại, một nữ sinh lớp 2 ngẩn người nhìn quả trứng luộc như nhìn vật lạ: "Trứng ở nhà cháu trắng, mềm, dễ cắn, còn quả trứng này cứng quá, cắn không được". Hóa ra cô bé chưa bao giờ nhìn thấy một quả trứng gà còn nguyên, vì bố mẹ luôn bóc, cắt đôi rồi đặt trước mặt con.
Bằng những câu chuyện nhẹ nhàng như vậy, cuốn sách mang đến cho phụ huynh các gợi ý thiết thực về cách nuôi dạy con để phát triển thể chất tinh thần trẻ. Những kiến thức này được rút ra từ thực tế làm việc nhiều năm của một chuyên gia tư vấn tâm lý cho các phụ huynh và học sinh ở Trung Quốc.
Sách dày gần 400 trang, do Nguyệt Minh biên soạn và Nhà xuất bản Lao động Xã hội ấn hành.
ĐÂY LÀ QUYỂN SÁCH TÔI TÌM KIẾM MÃI VẪN CHƯA TÌM THẤY,HY VỌNG MỘT NGÀY NÀO ĐÓ TÔI SẼ TÌM THẤY NÓ.


 
Zing Blog

Cái tâm là cốt lõi của sự thành công! @_<.......

Trên suốt hành trình dài mọi người luôn muốn mình thành công dù làm bất cứ việc gì,chính vì vậy chúng ta đã không ngừng đi tìm kiếm những đam mê thực sự của mình và ý nghĩa công việc mà mình làm,nó có thật sự giúp mình thành công hay không,để rồi sẽ có ai đó chán nản và thất vọng với con đường mà mình đang đi,nhưng cũng sẽ có ai đó đi tiếp con đường mặc cho những trở ngại đang rào chắn phía trước,đôi lúc ta thấy mình yếu đuối bất lực và nhỏ bé biết bao giữa vô vàn những điều lớn lao,hay chỉ là những điều thật đơn giản cũng không làm được,và cứ tìm kiếm hoài trong vo vọng điều gì khiến mình chưa thành công,từ khi bước vào môi trường hoàn toàn mới juli đã biết được rằng cơ hội thành công của mọi người là như nhau,nhưng sẽ có người thành công có người không,vậy điều cốt lõi nằm ở đâu.?

Juli xin chia sẻ bài viết sâu sắc về cuộc sống cũng như cách định hướng về nghề nghiệp tương lai mà juli mới đọc được ,đó cũng chính là điều mà Juli đã được nghe và được dạy làm như thế nào để thành công.Qua bài viết cũng là lời nhắn nhủ và đồng cảm của Juli với người đã chia sẻ bài viết này và với tác giả của bài viết....
CẢM ƠN TÁC GIẢ BÀI VIẾT VỀ NHỮNG CHỈA SẺ SÂU SẮC VÀ ĐÃ NÓI LÊN ĐIỀU MÀ CÓ THỂ BẤT CỨ AI TRONG CHÚNG TA ĐÃ MỘT LẦN BIẾT QUA TRÊN CON ĐƯỜNG ĐI TÌM KIẾM SỰ THÀNH CÔNG CHO CHÍNH MÌNH,VÀ CÓ THÊM MỘT LẦN NỮA KHẲNG ĐỊNH VÀ CỦNG CỐ CHO MÌNH NIỀM TIN VÀO CÁI TÂM CỦA MÌNH.....
Bài viết như sau :

Cái Tâm là gốc của thành công
Trong chúng ta ai cũng có một công việc trước hết để kiếm sống, sau là làm giàu. Có người thành công, có người thất bại. Có người rất hài lòng, có người bất mãn, có người coi đó chỉ là một bước tạm thời trong lúc “quá độ”. Và ai cũng mong muốn sẽ thành công. Nhưng mọi người đã làm việc ra sao? Kết quả thế nào?
Một chị giúp việc tốt bụng làm trong một gia đình ở Hà Nội đã 9 năm, chị được chủ nhà rất tin tưởng, thân thiết như ruột thịt. Ngoài mức lương luôn khá hơn những “đồng nghiệp” xung quanh một chút, chị còn được mua bảo hiểm xã hội để sau này về già có lương hưu.
Nhưng cũng ra Hà Nội làm giúp việc, một cô bé mới 16 tuổi đã giết chết chủ nhà một cách dã man nhằm cướp của, để rồi bây giờ nhận mức án 18 năm tù. Cha mẹ đau lòng, xã hội nhức nhối, và tương lai của cô sau này sẽ ra sao?
Một cậu sinh viên Bách Khoa mới ra trường làm lập trình viên trong một công ty tin học. Bắt đầu với mức lương “phó bình dân”, chẳng hề gì, cậu cần mẫn học hỏi đàn anh để hoàn thành bằng được trách nhiệm của mình. Chẳng bao lâu sau cậu thành thạo mọi việc, dự án cậu quản lý chẳng ai phải phàn nàn. Sau 8 năm, bây giờ cậu là một trong những trụ cột “cứng” rồi, không những lương thưởng cao công ty còn chia cổ phần để gắn bó với cậu lâu dài.
Cậu này có cô bạn cùng lớp đại học luôn tự coi mình là “ngôi sao tương lai”, đi xin việc ở đâu cũng khoe khoang về những khả năng “hơn người”. Bởi vậy khi nhận được công việc bình thường cô cho rằng không “xứng tầm”. Sau khi làm một thời gian chẳng có gì thay đổi, cô kết luận “sếp” không biết đánh giá “đúng chất” con người, cô tìm một công ty khác. Nhưng lãnh đạo của công ty mới hình như cũng không biết “nhìn nhận”, chẳng mấy chốc cô lại chán. Rốt cuộc, 8 năm trời nay cô chạy hết công ty này sang công ty khác, vào Nam ra Bắc đủ cả, cứ lâu lâu lại thấy cô lãnh lương “thử việc”. Cô cũng chán ngán cảnh này tới stress và thường than vãn với mọi người là “không hiểu sao số tôi đen thế”. Có bạn nào giống cô ấy không? Xin thưa rằng số phận chỉ tạo hoàn cảnh còn quyết định kết quả xấu tốt ra sao là do con người chúng ta suy nghĩ và hành động có đúng đắn hay không mà thôi.
Có ông chủ 8x cũng “số đen”, vừa lĩnh án 9 năm tù. Bản thân tôi đã từng có vài lần tiếp xúc, đó là một chàng trai thuộc diện thông minh, năng động, khả năng ngoại giao, kinh tế đều được. Có lẽ nhờ đó cậu nắm bắt được tâm lý muốn kiếm tiền “vừa nhanh, vừa dễ, vừa nhiều” của thiên hạ nên cậu đã “tạo điều kiện” cho họ. Chương trình đầu tư tài chính đa cấp hưởng lãi cao (nhưng kết quả là mất cả chì lẫn chài) của cậu chỉ trong một thời gian ngắn đã thu hút mấy ngàn nhà đầu tư gửi tiền vào. Tôi thấy tiếc cho đời cậu, có tài mà vận dụng không đúng chỗ, kết cục thê thảm hôm nay là điều hiển nhiên. May mà pháp luật sớm phát hiện ra cách “làm ăn” này và “thu xếp” cho cậu được ngồi “đúng chỗ” của mình cho tới khi bóc xong 9 quyển lịch.
Những ông chủ làm ăn bốc giời, hớt váng, hoặc bất chấp lương tâm, đạo lý (cho ra đời những sản phẩm rởm, những dịch vụ làm khốn khổ người sử dụng, trở thành mối nguy hại cho xã hội) thì những đồng tiền trái đạo này sớm hay muộn cũng phản chủ, cũng tan tành bởi quy luật cuộc đời. Các bạn trẻ hăng hái làm giàu đừng quên rằng chỉ những sản phẩm, dịch vụ tốt, có ích cho con người, cho xã hội mới tồn tại được lâu bền và đem lại sự giàu có, thành đạt đích thực cho các bạn.
Cuộc sống có những quy luật không thể đi ngược lại. Thực tế đã chứng minh ông trời chẳng cho không ai cái gì. Ta được cái này thì mất cái khác, đúng với những công sức, tâm huyết mình bỏ ra.
Người làm công bình thường (lương “ba cọc ba đồng”) thì ít lo nghĩ, có thời gian tận hưởng cuộc sống. Chỉ vất vả lúc chưa xong việc thôi, cứ hết giờ làm là thoải mái vô tư. Tài năng và công sức cống hiến tới đâu hưởng tới đó. Vận mệnh của công ty đã có “sếp” chịu trách nhiệm, mình cứ lương thưởng đầy đủ là êm ru. Còn các ông chủ thì chẳng bao giờ có khái niệm hết giờ, xong việc hay nghỉ ngơi thực sự. Nhìn họ bình thản vẻ bề ngoài thôi, trong đầu bề bộn lo toan và công việc. Ai đã từng trải qua mới hiểu việc đưa một sản phẩm hoặc một dịch vụ mới ra thị trường, rồi phát triển thành một thương hiệu mạnh nó “xương” như thế nào. Những người thành công quả là đáng khâm phục, họ phải đổ bao nhiêu công sức, thời gian, trí tuệ, tiền của mới có được thành quả mà mọi người nhìn thấy. Và họ luôn thèm cái cảm giác “như bác nông dân cày xong thửa ruộng”, được ăn thấy ngon miệng, ngủ ngon giấc, đầu óc không phải phân tán, ưu tư. Làm gì cũng có cái giá của nó là thế đấy.
Khi chúng ta chọn cho mình con đường tương lai không cần phải cố “đua” theo một trào lưu nào, hãy để cuộc đời cho công việc mình yêu thích và có khả năng thực sự, để bạn có niềm đam mê, thấy mình đã quyết định đúng, nếu thất bại cũng không hối hận. Và trước hết phải có tâm, có đức, có lòng nhiệt huyết, có trách nhiệm thì việc gì cũng mang lại thành công. Không phải ai cũng tìm được đúng ngành học, đúng hướng đi ngay từ đầu. Bạn cứ hoàn toàn tự tin chuyển đổi sang việc khác phù hợp với mình hơn. Chẳng có nhẽ gì mà chỉ mấy năm học đại học là quyết định cả cuộc đời (những sáu, bảy chục năm sau đó) phải “theo nghề”. Hiện nay số người làm không đúng ngành học ban đầu và đã thành công rất nhiều, người ta vẫn có câu “tay trái to hơn tay phải” mà!
Nếu bạn trẻ nào chọn con đường làm chủ thì hãy xác định đó là cả một quá trình vất vả, gian nan, đã đam mê rồi thì quyết đầu tư tới cùng, phải kiên trì làm bằng được. Nếu chọn con đường trở thành một người làm công thì dù ở đâu cũng hãy vận dụng hết tài năng, tâm huyết, để trở thành “cây cổ thụ” trong lĩnh vực chuyên môn của mình. Cả hai lựa chọn trên đều có cơ hội thành công và thất bại như nhau.
Mỗi người có một sự nghiệp riêng, làm công hay làm chủ cũng vậy, quan trọng là ai sẽ thành công? Cho dù làm gì cũng chỉ là một “con đường” mà bạn lựa chọn, không có con đường nào tốt hơn, vấn đề là ai sẽ đi tới đích?
Thành đạt không quan trọng là bạn làm thuê hay làm chủ. Theo tôi, trả lời được những câu hỏi dưới đây là ổn rồi:
(1) Việc bạn đang làm có chân chính, lương thiện không ?
(2) Việc đó có đúng với khả năng và ước vọng của bạn không ?
(3) Bạn đã suy nghĩ và làm việc hết mình chưa ?
(4) Sản phẩm (hoặc kết quả công việc) của bạn đã tốt nhất chưa ?
(5) Thu nhập có xứng với công sức bỏ ra hay không?
Các cụ ta vẫn nói “có đức mặc sức mà ăn”, càng ngày tôi càng thấy câu nói đơn giản này có ý nghĩa to lớn, đúng đắn và sâu sắc. Hơn bao giờ hết, câu nói này rất phù hợp và cần được nêu cao trong xã hội ngày nay, đặc biệt là với những bạn trẻ đang xây dựng sự nghiệp tương lai, bằng con đường nào cũng vậy. Nhớ nhé bạn trẻ, cái tâm, cái đức chính là nền tảng cho mọi thành công đích thực. Năm cũ đã qua rồi, chúc các bạn một năm mới thành công, hạnh phúc.
Nguyễn Đức Giang (Công ty Vinno)
( Trích từ VNexpress )


 
Zing Blog