Độc hành...!!!
Bước dạo trên khoảng không,không gian bao la bát ngát,không biết con đường nào dành cho ta,chỉ biết phía trước là con đường,cũng có thể là con đường dẫn đến một ngõ cụt nào đó,chân vẫn bước mà lòng sao nặng quá,bước đi như mang theo đá vô hình,biết thế gian bao la ,biển người mênh mông,ta chỉ là một vị khách lữ hành trên chuyến tàu hành trình .Vậy là ta đã đi đc 1/3 chuyến hành trình rồi,biết là làm 1 lữ khách đơn độc sẽ rất khó khăn,nhưng sao ta vẫn cứ bước đi một mình,........
Bước dạo trên khoảng không,không gian bao la bát ngát,không biết con đường nào dành cho ta,chỉ biết phía trước là con đường,cũng có thể là con đường dẫn đến một ngõ cụt nào đó,chân vẫn bước mà lòng sao nặng quá,bước đi như mang theo đá vô hình,biết thế gian bao la ,biển người mênh mông,ta chỉ là một vị khách lữ hành trên chuyến tàu hành trình .Vậy là ta đã đi đc 1/3 chuyến hành trình rồi,biết là làm 1 lữ khách đơn độc sẽ rất khó khăn,nhưng sao ta vẫn cứ bước đi một mình,........
Hai tiếng 1 mình làm người ta sợ,cái sợ kinh người,nhưng người ta thích cho mình độc lập,thích tự do ,tự tại cùng gió và trăng,một cái 1 lẻ,không chung gì nhau.Rồi mơ màng thấy ai một mình lướt qua những cuộc đời lẻ leo,không gian yên tĩnh,khói mù,và ta lại bước vào hình hài ai đó,để sống cuộc đời của họ,những giấc mơ rơi rớt,đứt quãng không đầu cũng không cuối,chỉ biết ta như làn gió nhẹ lướt qua,cuộc sống vô tận của mọi người.
Cuộc đời thực với biết bao điều mới mẻ,"ở ngoài kia vui sướng biết bao nhiêu",vui sướng ư,vậy mà chỉ 1/3 cuộc đời ta đủ để nghe ko biết bao nhiêu lời than thân trách phận,trách cuộc đời của nhân gian,trách người đời,và không còn gì để trách chỉ biết trách ông trời người vô hình trên cao,đủ cái cớ sao...,tại sao,....câu trả lời chỉ là âm thanh vô vọng,dù muốn hay ko,ta vẫn phải chấp nhận đi hết con dường của cuộc đời mình,chỉ kéo dài có mấy chục năm ngắn ngủi,mỗi một ngày trôi qua lại là ngày chúng ta tiến gần hơn đến cuối con đường là một cái chết đã định sẵn,ta có thể vô tình ko nhớ về nó,hay không bao giờ nói đến,chỉ vì nó là cái ko ai muốn đón nhận,nhưng đó là sự thật nghiệt ngã nhất,1 thực tế rõ ràng nhất,không ai có thể chối cãi,nhưng tạm quên nó để dành thời gian mà sống cho tốt.
Ta thấy mình đi trên những con đường khác nhau,lúc là con đường đầy nắng và gió,lúc là con đường của mùa đông tê tái,lúc lại là con đường của những ồn áo náo nhiệt,lúc lại là con đường của những người lưu lạc,lạc giữa 1 bầu trời xanh,mây đưa ta lên cao,hai tay dang ra đón lấy gió trời mát rượu,lúc thì ta ở khoảng không tịch mịch của buổi đêm,nơi một thời là làng quê nghèo,giờ trở thành thị,nhưng tiếng muỗi quen thuộc vẫn vo ve bên tai,.......trở về với cuộc đời của con người thành thị,ko chút ồn ào náo nhiệt chỉ có khoảng không cứng ngắt,buổi đêm mịch mùng nơi phố xá lên đèn,đèn khắp các ngã đường mà vẫn thấy quanh mình một màu đen tôi.Lạnh quá,không phải mùa đông nhưng mọi thứ mọi thứ lạnh quá,cái lạnh se thắt,làm tim ta đau,cảm giác như mình ngưng thở,ta vẫn sống đấy ư???
Không phải những chiều mát thả diều trên bãi cỏ,hay la cà quán xá hát ngêu ngao,chỉ có tiếng đàn ta trong lòng văng ra những âm thanh yếu ớt,ta vẫn nhớ con đường xưa ta đi,dòng người nô nức khi chiều về trở về nơi mái nhà ấm cúng của mình,ta rời khỏi một khoảng trường xanh,bóng mát,trở về nhà,giữa dòng người đan xen,mà thấy mình như 1 kẻ lang thang khắp ngả,về đâu,,....rồi con người đó,tầng tầng lớp lớp hiện ra,với đôi mắt của 1 đứa trẻ ta đã thấy những con người lam lũ,họ có mặt trên khắp con đường ta đi qua,ít ỏi nhưng đủ để lòng ta bâng khuâng,họ là ai,chỉ biết có người đã ngồi quỳ hàng giờ khi nắng chiều buông xuông,trên tay cầm một vật gì đó,chỉ để xin vài ngàn bạc cho bát cơm manh áo,có những em bé lem luốc,có những đêm về chúng co ro khép mình trên tấm ván tạm bợ,cố nhắm nghiền đôi mắt để quên đi,cơn lạnh và cái đói ,đang xô tới,...ta thấy lòng co lại,lạnh quá!!! Lại thấy bà cụ già lê từng bước chân đi bán vé số,hay 1 bà cụ khác đi buôn ve chai,...họ là những con người nghèo khổ.Tự hỏi cuộc đời đem đến cho họ những thiếu hụt như thế,vậy mà họ vẫn giữ niềm tin vào ngày mai,...........
By Juli
cuộc đời có bao lâu mà hững hờ:
Thân phận đời người chỉ là hữu hạn trong cái vô hạn của đất trời. Rồi còn lại gì ngoài cái bao la hư vô,như một vì sao xa chợt tắt, tất cả chỉ là khoảng không vĩnh cữu.
Ta đợi ngày bờ lau tóc trắng
Ngồi bên nhau hát khúc phiêu du
Cuộc đời ơi! mây trôi qua cửa
Nắm tay nhau ta về chốn hư không...
Cuộc đời con người thật sự dài được bao nhiêu, mới đó đã đi được nửa chặng đường cuộc sống. Mỗi ngày thức dậy cảm nhận được hơi thở của cuộc sống quanh ta, vẫn cảm thấy mình hừng hực những đam mê những khát vọng. Nhưng ngày tháng đã dần ngắn lại, mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày gần hơn cho một sự chia ly. Hôm qua đi chợ gặp một phụ nữ quen, bà đã gần bảy mươi, tóc đã bạc trắng nhưng vẫn còn lưu lại dấu vết của một thời xuân sắc. Bà đi giữa chợ, đầu ngẩng cao, những nếp nhăn hằn sâu trên da thịt, lẻ loi giữa những ồn ào náo nhiệt. Tôi chợt tự hỏi, đâu rồi cô thiếu nữ như hoa tươi buổi sớm một thời đã làm say đắm biết bao chàng trai, đâu rồi người phụ nữ nhan sắc mặn mà làm say mê bao gã đàn ông. Tất cả rồi đã đi qua, nghiệt ngã và lạnh lùng! Ta của một ngày nào trẻ trung sức sống, tưởng chừng có thể lấp bể dời non, thoáng chốc đá da mồi tóc bạc. Ước mơ vẫn còn phiá trước mà thời gian đã ở lại phía sau rồi.
Mỗi chúng ta đều phải làm người lữ hành trên con đường của riêng mình. Chỉ là đường một chiều! sẽ không có chuyện phân vân quay đầu khi phía trước gập ghềnh khúc khuỷu. Cha tôi năm nay đã trên tám mươi tuổi rồi, ngày nào sau buổi cơm chiều hai cha con củng pha một bình trà ngồi uống trên bộ ván, nơi nhìn ra khoảng sân sau có gốc khế rụng đầy hoa tím. Câu chuyện của ông phần nhiều là những hoài niệm về một thời đã qua, về những bạn bè mà phần đông đã về chốn hư vô. Đôi khi hàng giờ liền hai cha con không nói câu nào, chỉ lẳng lặng uống trà. Những lúc ấy đôi mắt ông xa xôi nhìn ra cái khoảng sân sau tím màu hoa khế. Ông đang sống lại với những tháng ngày của mình, cái thời mà ông vẫn hay gọi là "hồi ấy" mỗi khi ông kể chuyện về cuộc đời mình. Tôi hiểu và thương ông vô hạn. Nhưng làm sao?, khả năng con người quá nhỏ bé trước quy luật khắc nghiệt của tạo hoá. "Một cõi đi" rồi lại phải "về"! Cái nghiệt ngã của cuộc sống là bạn phải chấp nhận đi đến cuối đoạn đường, cho dù những viên sỏi nhọn có làm cho bạn toé máu bàn chân. Cái đích cuối cùng rồi củng sẽ đến bất chấp chúng ta có cố trì hoãn đến đâu. Thân phận đời người chỉ là hữu hạn trong cái vô hạn của đất trời. Rồi còn lại gì ngoài cái bao la hư vô, như một vì sao xa chợt tắt , tất cả chỉ là khoảng không vĩnh cửu.
Chỉ một lần ta đi qua đây
Một lần thôi rong chơi trần thế
Một lần rồi chẳng là lần nào nữa
Đừng hững hờ với nắng ấm ngày lên.
Ta đợi ngày bờ lau tóc trắng
Ngồi bên nhau hát khúc phiêu du
Cuộc đời ơi! mây trôi qua cửa
Nắm tay nhau ta về chốn hư không...
Cuộc đời con người thật sự dài được bao nhiêu, mới đó đã đi được nửa chặng đường cuộc sống. Mỗi ngày thức dậy cảm nhận được hơi thở của cuộc sống quanh ta, vẫn cảm thấy mình hừng hực những đam mê những khát vọng. Nhưng ngày tháng đã dần ngắn lại, mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày gần hơn cho một sự chia ly. Hôm qua đi chợ gặp một phụ nữ quen, bà đã gần bảy mươi, tóc đã bạc trắng nhưng vẫn còn lưu lại dấu vết của một thời xuân sắc. Bà đi giữa chợ, đầu ngẩng cao, những nếp nhăn hằn sâu trên da thịt, lẻ loi giữa những ồn ào náo nhiệt. Tôi chợt tự hỏi, đâu rồi cô thiếu nữ như hoa tươi buổi sớm một thời đã làm say đắm biết bao chàng trai, đâu rồi người phụ nữ nhan sắc mặn mà làm say mê bao gã đàn ông. Tất cả rồi đã đi qua, nghiệt ngã và lạnh lùng! Ta của một ngày nào trẻ trung sức sống, tưởng chừng có thể lấp bể dời non, thoáng chốc đá da mồi tóc bạc. Ước mơ vẫn còn phiá trước mà thời gian đã ở lại phía sau rồi.
Mỗi chúng ta đều phải làm người lữ hành trên con đường của riêng mình. Chỉ là đường một chiều! sẽ không có chuyện phân vân quay đầu khi phía trước gập ghềnh khúc khuỷu. Cha tôi năm nay đã trên tám mươi tuổi rồi, ngày nào sau buổi cơm chiều hai cha con củng pha một bình trà ngồi uống trên bộ ván, nơi nhìn ra khoảng sân sau có gốc khế rụng đầy hoa tím. Câu chuyện của ông phần nhiều là những hoài niệm về một thời đã qua, về những bạn bè mà phần đông đã về chốn hư vô. Đôi khi hàng giờ liền hai cha con không nói câu nào, chỉ lẳng lặng uống trà. Những lúc ấy đôi mắt ông xa xôi nhìn ra cái khoảng sân sau tím màu hoa khế. Ông đang sống lại với những tháng ngày của mình, cái thời mà ông vẫn hay gọi là "hồi ấy" mỗi khi ông kể chuyện về cuộc đời mình. Tôi hiểu và thương ông vô hạn. Nhưng làm sao?, khả năng con người quá nhỏ bé trước quy luật khắc nghiệt của tạo hoá. "Một cõi đi" rồi lại phải "về"! Cái nghiệt ngã của cuộc sống là bạn phải chấp nhận đi đến cuối đoạn đường, cho dù những viên sỏi nhọn có làm cho bạn toé máu bàn chân. Cái đích cuối cùng rồi củng sẽ đến bất chấp chúng ta có cố trì hoãn đến đâu. Thân phận đời người chỉ là hữu hạn trong cái vô hạn của đất trời. Rồi còn lại gì ngoài cái bao la hư vô, như một vì sao xa chợt tắt , tất cả chỉ là khoảng không vĩnh cửu.
Chỉ một lần ta đi qua đây
Một lần thôi rong chơi trần thế
Một lần rồi chẳng là lần nào nữa
Đừng hững hờ với nắng ấm ngày lên.
Chúng ta vẫn đi trên con đường của mình cho dù có nắng lên hay mưa đến. Có đoạn gập ghềnh khúc khuỷu cũng có nơi đầy hoa thơm cỏ lạ, trên hành trình ấy cuộc sống sẽ cho ta những bài học, để ở mỗi một khúc quanh cuộc đời, ta lại lên đường hành trang đầy ắp những điều mới mẻ. Hãy yêu lấy con đường mà ta đi, đừng hững hờ với giọt sương buổi sớm đọng trên ngọn cỏ, với nắng hoàng hôn trên ngã ba sông. Hãy chân thành và rộng mở tâm hồn ra với mọi người, bạn sẽ nhận biết được giá trị đích thực của cuộc sống. Chúng ta sẽ chẳng còn là kẻ lữ hành cô độc, một mình một bóng nữa nếu chúng ta biết lắng nghe và quan tâm và sẽ chia. Bạn sẽ tìm ra rất nhiều điều thú vị và mới mẽ trong chính cuộc sống xung quanh mình. Hày mở lòng ra đừng hững hờ với cuộc sống, tôi tin rằng bạn sẽ có rất nhiều những người bạn đồng hành cùng sẽ chia trên suốt quãng đường đời, bạn sẽ không còn là kẻ lữ hành cô độc.
nguồn:
Zing Blog
0 nhận xét:
Đăng nhận xét