Qùa tặng từ trái tim...
Chiều dong xe đạp trên phố.
Cố gắng tìm lại cảm giác bình yên
Chiếc xe đạp nặng dần...
Theo ấn tượng về nơi ấy.
Tôi đến thư quán pháp vân.
NgÔI CHÙA thanh tịch nằm khuất trong 1 con đường xóm giềng.
Bước từng bước xuống xe hỏi dò vào đến thư quán.
Âm thanh của sự sống thanh bình
Các bạn trẻ mặc những bộ áo dài màu khói
Tụ họp thành những nhóm nhỏ họp nhau cái gì đó.
Tôi đã bước vào thư quán
Anh chàng có vẻ ngồi gần cửa đó vừa quay mặt vào trong
Tôi đã gặp được người cần gặp
Và món quà tri thức đã yêu cầu!
Nơi tôi đã tìm gặp quyển sách và chủ nhân của nó.
Một cuộc sống thiết thực hiện ra.
Ngôi chùa đang trong quá trình tu bổ lại
Người chủ nhân đó chia sẻ với người lạ về cuốn sách mà anh đã đọc
Sự hiểu biết,và cách học tập tốt,....
Hình dung về khối kiến thức phải học
Và việc cố gắng tiếp thu nó
Tôi cảm thấy hào hứng
Nỗi buồn menh mang cứ châm chọc
Cảnh cuộc sống bình yên
Mọi người ở đây để nuôi dưỡng cho tâm mình 1 sự bình yên
Bức tượng phật uy nghiêm,tôi cảm giác mình được dõi theo.
Cũng chắp tay khấn phật ,cầu mong những điều tốt đẹp.
Lại dừng chân bên chiếc ghế đá
TrÔng như những người con mệt mỏi sau những cuộc chinh chiến
Trở về nơi thân thuộc
Vốn dĩ là xa lạ.
Ước ao được hòa nhập vào cái thế giới thiêng liêng ấy
Làm 1 sư cô chẳng hạn.
để gắn đời với nghiệp tu thân tích đức
Lấy phật làm đạo.
Suy nghĩ nhất thời không đi đến đâu.
Giua cõi hồng phần còn nhiều cái không thể thoái thoác.
Hẹn ngày nọ có duyên sẽ tương phùng cùng phật pháp.
Tới lui nay thật là một dịp tình cờ hữu duyên.
Đi qua rồi ngày hôm đó, quyển sách đến tay.
Không có hương thơm của sách mới
Không phải sự trang nghiêm của người ta khi sếp hàng chờ đón 1 cuốn truyện
Không được điểm tô của ngòi bút của tiên sinh nho nhã
Một con người của đời thực
Và chủ nhân của cuốn sách trao tay mà tôi nhận được.
ĐƠN giản chỉ là niềm tin vào những điều tốt đẹp.
Và sức mạnh của sự lan tỏa tri thức.
Tôi đã về quay lại con đường mà mình đã đến.
Người lạ nào đấy,đi cùng tôi 1 chặng đường ngắn
Anh có lưỡng lự 1 hồi,chiếc xe máy kia ráp lại gần
Xe đạp của tôi chậm dần.
Anh ta muốn làm quen với 1 người lạ.
Tôi thì vừa làm việc này.
Nhưng khó quá!
Không thể làm quen dọc đường!
Không có duyên cớ gì như một cuốn phim kỳ lạ
Tôi bỏ qua người lạ kia chỉ vì ko có lí do
Tôi ko hiểu
Mình muốn có lí do
Nhưng thôi,cuộc sống lại như dòng chảy.
Biết bao giờ những lí do để người ta gọi nó là lí do
Không có lí do ,cũng như không có gốc làm sao cây nảy mầm.
Niềm tin đưa ta đi xa.
Rồi lại vào ngõ cụt ở nơi mà ta ko thấy chắc chắn.
Sương mù che lấp những tâm hồn già đi.
Héo hắt!
Gio lại thổi bên tai.
Điểm sáng của 1 đô thị hiện ra
Ánh sáng đủ màu,rực rỡ...
0 nhận xét:
Đăng nhận xét