Mãi Mãi tuổi 20
(Hai mươi tuổi lần thứ hai)
Một cô gái suốt ngày buồn bã nghĩ về quá khứ đau buồn, một tương lai mù mịt, một hiện tại khắc nghiệt thì làm sao có thể đứng vững trước cuộc đời. Tôi nghĩ như thế. Nhưng cứ dặn lòng đừng đau khổ như vậy nữa, đừng than chi trách chi ai, hãy nhìn đời bằng 1 tấm lòng bao dung, bằng một con tim biết yêu thương, bằng một tình yêu lớn lao hơn. Nói thì dễ. Ai cũng cảm thấy mủi lòng trước một con người khi họ đang tuyệt vọng, đang mất niềm tin vào cuộc sống, còn đứng trước con người của mình thì phải đối mặt như thế nào đây?
Mỗi ngày cô gái đó đi đi về về căn nhà của cha mẹ mình, lúc nào cũng sống chung với gia đình, lâu lắm mới có 1 bữa đàn đúm với bạn bè. Ngày nào cũng vậy , dù biết ở nhà rất buồn bã, rất bức bối nhưng cô chẳng biết đi đâu mỗi khi đi làm về chỉ biết trở về nhà và nghỉ ngơi. Nơi mái nhà là chiếc nôi bao bọc đó, cho cô ta những bữa cơm lành canh lặn, những giấc ngủ yên bên giường êm gối ấm. Những lúc mệt mỏi chỉ cần được ngả lưng trên chiếc giường của mình, cảm giác như mọi thứ đều không quan trọng bằng việc thưởng thức sự yên bình này. Gia đình đã cho cô gái cảm giác an toàn và được che chở. Nhưng cảm giác đó cũng nhất thời mà thôi. Cô gái đã nhận ra thì ra trên đời này, con người ngoài những nhu cầu ăn mặc ở thiết yếu ra thì cũng chưa đủ để gọi là sống mà mới chỉ là tồn tại mà thôi. Để được gọi là sống người ta còn phải có một đời sống tinh thần nữa. Không có đời sống ấy người ta không biết mình là ai, mình đang ở đâu trong thế giới bao la nay. Đó là câu trả lời cho câu hỏi mà bao nhiêu năm cô gái tự hỏi mình:
" Lẽ nào cuộc sống của mình đầy đủ như vậy, không phải lo cái ăn cái mặc còn được học hành chu đáo như thế vậy sao mình vẫn cảm thấy không phải đang sống, thật ra là tại sao..."
Tâm trạng cô lúc nào cũng trĩu nặng vì cô không biết phải làm sao mới đáp ứng nhu cầu vô hình nhưng lại rất lớn đang đè lên tâm trí mình. Cô tự nhủ "Mình phải mạnh mẽ lên, chỉ có sống mạnh mẽ mình mới có thể vui, chỉ có làm 1 người không biết sợ hãi mình mới có thể tự tin mà sống vui được"
Cô gái đinh ninh, chắc chắn thượng đế đã giấu niềm vui của cô ở đâu đó trong cuộc sống là do thượng đế ganh tỵ với sự sung sướng, nhàn nhã của cô nên cố ý lấy đi niềm vui của cô để cô phải đau buồn suốt ngày. Cô nhất định không để cho thượng đế đắc ý.
Mỗi ngày một cô cố gắng thay đổi mình, cố gắng tập suy nghĩ lớn hơn, để cho tâm trí không bị cuốn vào sự ích kỉ mà thượng đế muốn nữa. Cô tìm những quyển sách khơi gợi niềm tin và hi vọng. Tìm những nơi có những suy nghĩ mở mang. Đọc những bài báo có tư tưởng tiến bộ, và chú ý đến những người có cuộc sống thành công, có tư tưởng cấp tiến. Cô cảm thấy vui hơn, khi biết được rằng thế giới thật rộng lớn, có rất nhiều người tài giỏi xung quanh mình, và chính những câu chuyện của họ đã làm cô thêm tin yêu vào chính mình. Tin vào sự tốt đẹp và sự kì diệu của cuộc sống. Cô tin rằng cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp mà cô có thể đã vô tình bỏ lỡ vì vậy cô nhất định phải tìm kiếm lại chúng.
Trong lúc cô mải mê với những ý tưởng mới, mọi người trong gia đình cảm thấy cô không bình thường, suốt ngày cứ la cà bên ngoài. Mẹ cô thì nhắc cô cố gắng học để đi làm. Cha cô cho cô là kẻ lười biếng, ông lấy nội trợ gia đình làm thước đo giá trị của 1 người con gái, ông cho rằng cô nên học cách chu toàn việc nhà để về làm dâu nhà người ta sau này. Hai đứa em cô thì cần cô làm một người chị gương mẫu, đứng ra cáng đáng mọi việc để chúng được tự do bay nhảy. Mỗi người một mong ước 1 kiểu, nhưng tất cả đều có điểm chung là không ai muốn biết cô cần gì, và cô muốn là người như thế nào. Họ chỉ muốn biết cô có thực sự đáp ứng mong ước của họ hay không. Và khi cô cự tuyệt biến mình thành hình mẫu mà mọi người muốn. Họ hắt hủi cô, cho cô là người dở hơi, cho cô là người viễn vông.
Nhìn thấy cách làm hay của ai đó như việc lập gia phả của dòng tộc lên một website, cô cho đó là việc nên làm, cảm thấy làm như vậy thật có ý nghĩa với gia tộc bằng cách đó mọi người có thể ghi nhớ các thành viên trong dòng tộc của mình, cô chia sẻ điều thú vị này với cha và mong muốn ông có thể ủng hộ mình. Cha cô đã dùng những lời mỉa mai nhất cho ý tưởng của cô là không thực tế, thậm chí ông còn nói xấu cái người mà làm giả phả kia, nói ông ta là 1 kẻ xấu hổ vì đã đi ở rể nên mới làm gia phả, nói ông ấy là người không có công ăn chuyện làm nên mới làm mấy việc vớ vẩn đó. Cô gái chỉ biết im lặng trong sự chỉ trích của cha. Cô cảm thấy lời nói của mình đã không còn trọng lượng nào. Người cha trưởng tộc mà cô luôn tin tưởng lại nỡ đạp đổ những ý nghĩ tốt đẹp của cô. Ý tưởng tưởng chừng tốt đẹp sẽ gắn bó mọi người lại với nhau thì lại trở thành một trò cười cho cả nhà. Một nhát cắt cứa sâu vào lòng người con gái một nỗi chua xót cho tình cảm mà cô cố vun đắp. Cô cảm thấy mình lại thêm 1 nỗi tuyệt vọng nữa rồi khi ngày qua ngày những lời cha nói với con gái không còn là những lời động viên, khích lệ, mà thật ra là chưa bao giờ cô nghe cha cô nói 1 lời động viên khích lệ nào cả, mặc cho cô vẫn cố gắng tin vào điều tốt đẹp ở cuộc đời thì sự thật phũ phàng vẫn cứ chìa ra trước mắt đó là cha cô hoàn toàn không cho cô chút niềm tin nào cả.
Cô chán ngán cuộc sống cũng bởi người thân đã kéo tinh thần của cô đi xuống. Cô cảm giác mặt đất dưới chân đang rung chuyển. Lòng cô đau đớn. Cô mơ màng về 1 hạnh phúc xa xăm....nơi bên bếp lửa hồng, cô được cha mẹ nhường cho những thức ngon của lạ, nơi chị em cô được thương yêu lẫn nhau, che chở cho nhau....
Cô từng nghĩ hay là mình đừng trao gửi hết tâm hồn cho gia đình nữa mà mang chúng cho thế giới rộng hơn, biết đâu đó sẽ nhiều bạn bè, và nhiều con người đáng yêu khác sẽ hiểu mình, cần mình hơn ở gia đình này.
Cô cứ phân vân mãi..." Nhưng trên đời này không có người nào thành công mà không có gia đình làm điểm tựa tinh thần, hơn nữa mình là con gái có thể đi đâu được...bằng ở nhà..."
Cô không muốn rời khỏi nơi cô sinh ra, càng không muốn rời khỏi nơi cô đã lớn lên, nhưng càng ngày cô càng không thể điều khiển được lòng khao khát về sự đổi mới tiến bộ nơi mình, mà cô biết điều đó chỉ có khi cô chuyển động mà thôi, những tiếc nuối về 1 gia đình tròn vẹn vẫn ám ảnh cô " Mình chỉ muốn làm 1 người con ngoan, biết chăm lo, và có thể đỡ đần cho cha mẹ, rồi họ cũng già, họ phải làm sao khi không có mình ở bên đây", nhưng cô phải biết cuộc sống này không cho không ai mãi được sung sướng. Cô sung sướng rồi cũng sẽ bị chính sự sung sướng đó đầu độc. Bằng chứng là hằng ngày cô cảm nhận được chất độc đó thấm dần trong người mình. Sức khoẻ của cô không còn tốt như trước nữa. Da cô xanh xao, môi cô khô héo. Người cô gầy còm, tóc cô rụng nhiều hơn, và thưa dần. Cô không còn cảm giấc thèm ăn cái gì cả. Mắt cô khô dần và buồn bã. Da mặt bắt đầu nổi mụn. Cô ngày càng không thể tha thứ cho mình vì đã để tình trạng của bản thân ra nông nỗi như vậy. Cô cũng nhạy cảm hơn với những lời trêu trọc, nếu trước đây cô cũng có thể im lặng rồi quên đi, hoặc đùa lại vài câu thì bây giờ dù có im lặng hay nói lại thì cô vẫn thấy lòng buồn bã. Tâm trạng không vui. Ngay cả trong giấc ngủ cũng chỉ toàn mơ thấy 1 cuộc sống kết thúc. Cô càng ngày càng không biết mình phải làm sao để thoát khỏi tình trạng này. Nếu cô tiếp tục ở lại mái nhà, có lẽ cô sẽ kết liễu cuộc đời mình tại nơi này. Cô cảm thấy điều đó không xứng đáng, khi mà cô đã đi hết bao chặng đường chỉ để trở thành mình của ngày hôm nay là như vậy sao. Cô không cam lòng, cô không tin cô sinh ra là để sống cuộc sống như vậy. Cô không tin chỉ vì thể trạng cô là liễu yêu đào tơ mà cô phải đóng vai của 1 cô gái yếu đuối suốt đời. Cô nhất định phải vực dậy mình...Cô tin rằng bên trong 1 người phụ nữ yếu đuối là một người đàn ông mạnh mẽ.
Lan Phong viết
Mỗi ngày cô gái đó đi đi về về căn nhà của cha mẹ mình, lúc nào cũng sống chung với gia đình, lâu lắm mới có 1 bữa đàn đúm với bạn bè. Ngày nào cũng vậy , dù biết ở nhà rất buồn bã, rất bức bối nhưng cô chẳng biết đi đâu mỗi khi đi làm về chỉ biết trở về nhà và nghỉ ngơi. Nơi mái nhà là chiếc nôi bao bọc đó, cho cô ta những bữa cơm lành canh lặn, những giấc ngủ yên bên giường êm gối ấm. Những lúc mệt mỏi chỉ cần được ngả lưng trên chiếc giường của mình, cảm giác như mọi thứ đều không quan trọng bằng việc thưởng thức sự yên bình này. Gia đình đã cho cô gái cảm giác an toàn và được che chở. Nhưng cảm giác đó cũng nhất thời mà thôi. Cô gái đã nhận ra thì ra trên đời này, con người ngoài những nhu cầu ăn mặc ở thiết yếu ra thì cũng chưa đủ để gọi là sống mà mới chỉ là tồn tại mà thôi. Để được gọi là sống người ta còn phải có một đời sống tinh thần nữa. Không có đời sống ấy người ta không biết mình là ai, mình đang ở đâu trong thế giới bao la nay. Đó là câu trả lời cho câu hỏi mà bao nhiêu năm cô gái tự hỏi mình:
" Lẽ nào cuộc sống của mình đầy đủ như vậy, không phải lo cái ăn cái mặc còn được học hành chu đáo như thế vậy sao mình vẫn cảm thấy không phải đang sống, thật ra là tại sao..."
Tâm trạng cô lúc nào cũng trĩu nặng vì cô không biết phải làm sao mới đáp ứng nhu cầu vô hình nhưng lại rất lớn đang đè lên tâm trí mình. Cô tự nhủ "Mình phải mạnh mẽ lên, chỉ có sống mạnh mẽ mình mới có thể vui, chỉ có làm 1 người không biết sợ hãi mình mới có thể tự tin mà sống vui được"
Cô gái đinh ninh, chắc chắn thượng đế đã giấu niềm vui của cô ở đâu đó trong cuộc sống là do thượng đế ganh tỵ với sự sung sướng, nhàn nhã của cô nên cố ý lấy đi niềm vui của cô để cô phải đau buồn suốt ngày. Cô nhất định không để cho thượng đế đắc ý.
Mỗi ngày một cô cố gắng thay đổi mình, cố gắng tập suy nghĩ lớn hơn, để cho tâm trí không bị cuốn vào sự ích kỉ mà thượng đế muốn nữa. Cô tìm những quyển sách khơi gợi niềm tin và hi vọng. Tìm những nơi có những suy nghĩ mở mang. Đọc những bài báo có tư tưởng tiến bộ, và chú ý đến những người có cuộc sống thành công, có tư tưởng cấp tiến. Cô cảm thấy vui hơn, khi biết được rằng thế giới thật rộng lớn, có rất nhiều người tài giỏi xung quanh mình, và chính những câu chuyện của họ đã làm cô thêm tin yêu vào chính mình. Tin vào sự tốt đẹp và sự kì diệu của cuộc sống. Cô tin rằng cuộc sống còn rất nhiều điều tốt đẹp mà cô có thể đã vô tình bỏ lỡ vì vậy cô nhất định phải tìm kiếm lại chúng.
Trong lúc cô mải mê với những ý tưởng mới, mọi người trong gia đình cảm thấy cô không bình thường, suốt ngày cứ la cà bên ngoài. Mẹ cô thì nhắc cô cố gắng học để đi làm. Cha cô cho cô là kẻ lười biếng, ông lấy nội trợ gia đình làm thước đo giá trị của 1 người con gái, ông cho rằng cô nên học cách chu toàn việc nhà để về làm dâu nhà người ta sau này. Hai đứa em cô thì cần cô làm một người chị gương mẫu, đứng ra cáng đáng mọi việc để chúng được tự do bay nhảy. Mỗi người một mong ước 1 kiểu, nhưng tất cả đều có điểm chung là không ai muốn biết cô cần gì, và cô muốn là người như thế nào. Họ chỉ muốn biết cô có thực sự đáp ứng mong ước của họ hay không. Và khi cô cự tuyệt biến mình thành hình mẫu mà mọi người muốn. Họ hắt hủi cô, cho cô là người dở hơi, cho cô là người viễn vông.
Nhìn thấy cách làm hay của ai đó như việc lập gia phả của dòng tộc lên một website, cô cho đó là việc nên làm, cảm thấy làm như vậy thật có ý nghĩa với gia tộc bằng cách đó mọi người có thể ghi nhớ các thành viên trong dòng tộc của mình, cô chia sẻ điều thú vị này với cha và mong muốn ông có thể ủng hộ mình. Cha cô đã dùng những lời mỉa mai nhất cho ý tưởng của cô là không thực tế, thậm chí ông còn nói xấu cái người mà làm giả phả kia, nói ông ta là 1 kẻ xấu hổ vì đã đi ở rể nên mới làm gia phả, nói ông ấy là người không có công ăn chuyện làm nên mới làm mấy việc vớ vẩn đó. Cô gái chỉ biết im lặng trong sự chỉ trích của cha. Cô cảm thấy lời nói của mình đã không còn trọng lượng nào. Người cha trưởng tộc mà cô luôn tin tưởng lại nỡ đạp đổ những ý nghĩ tốt đẹp của cô. Ý tưởng tưởng chừng tốt đẹp sẽ gắn bó mọi người lại với nhau thì lại trở thành một trò cười cho cả nhà. Một nhát cắt cứa sâu vào lòng người con gái một nỗi chua xót cho tình cảm mà cô cố vun đắp. Cô cảm thấy mình lại thêm 1 nỗi tuyệt vọng nữa rồi khi ngày qua ngày những lời cha nói với con gái không còn là những lời động viên, khích lệ, mà thật ra là chưa bao giờ cô nghe cha cô nói 1 lời động viên khích lệ nào cả, mặc cho cô vẫn cố gắng tin vào điều tốt đẹp ở cuộc đời thì sự thật phũ phàng vẫn cứ chìa ra trước mắt đó là cha cô hoàn toàn không cho cô chút niềm tin nào cả.
Cô chán ngán cuộc sống cũng bởi người thân đã kéo tinh thần của cô đi xuống. Cô cảm giác mặt đất dưới chân đang rung chuyển. Lòng cô đau đớn. Cô mơ màng về 1 hạnh phúc xa xăm....nơi bên bếp lửa hồng, cô được cha mẹ nhường cho những thức ngon của lạ, nơi chị em cô được thương yêu lẫn nhau, che chở cho nhau....
Cô từng nghĩ hay là mình đừng trao gửi hết tâm hồn cho gia đình nữa mà mang chúng cho thế giới rộng hơn, biết đâu đó sẽ nhiều bạn bè, và nhiều con người đáng yêu khác sẽ hiểu mình, cần mình hơn ở gia đình này.
Cô cứ phân vân mãi..." Nhưng trên đời này không có người nào thành công mà không có gia đình làm điểm tựa tinh thần, hơn nữa mình là con gái có thể đi đâu được...bằng ở nhà..."
Cô không muốn rời khỏi nơi cô sinh ra, càng không muốn rời khỏi nơi cô đã lớn lên, nhưng càng ngày cô càng không thể điều khiển được lòng khao khát về sự đổi mới tiến bộ nơi mình, mà cô biết điều đó chỉ có khi cô chuyển động mà thôi, những tiếc nuối về 1 gia đình tròn vẹn vẫn ám ảnh cô " Mình chỉ muốn làm 1 người con ngoan, biết chăm lo, và có thể đỡ đần cho cha mẹ, rồi họ cũng già, họ phải làm sao khi không có mình ở bên đây", nhưng cô phải biết cuộc sống này không cho không ai mãi được sung sướng. Cô sung sướng rồi cũng sẽ bị chính sự sung sướng đó đầu độc. Bằng chứng là hằng ngày cô cảm nhận được chất độc đó thấm dần trong người mình. Sức khoẻ của cô không còn tốt như trước nữa. Da cô xanh xao, môi cô khô héo. Người cô gầy còm, tóc cô rụng nhiều hơn, và thưa dần. Cô không còn cảm giấc thèm ăn cái gì cả. Mắt cô khô dần và buồn bã. Da mặt bắt đầu nổi mụn. Cô ngày càng không thể tha thứ cho mình vì đã để tình trạng của bản thân ra nông nỗi như vậy. Cô cũng nhạy cảm hơn với những lời trêu trọc, nếu trước đây cô cũng có thể im lặng rồi quên đi, hoặc đùa lại vài câu thì bây giờ dù có im lặng hay nói lại thì cô vẫn thấy lòng buồn bã. Tâm trạng không vui. Ngay cả trong giấc ngủ cũng chỉ toàn mơ thấy 1 cuộc sống kết thúc. Cô càng ngày càng không biết mình phải làm sao để thoát khỏi tình trạng này. Nếu cô tiếp tục ở lại mái nhà, có lẽ cô sẽ kết liễu cuộc đời mình tại nơi này. Cô cảm thấy điều đó không xứng đáng, khi mà cô đã đi hết bao chặng đường chỉ để trở thành mình của ngày hôm nay là như vậy sao. Cô không cam lòng, cô không tin cô sinh ra là để sống cuộc sống như vậy. Cô không tin chỉ vì thể trạng cô là liễu yêu đào tơ mà cô phải đóng vai của 1 cô gái yếu đuối suốt đời. Cô nhất định phải vực dậy mình...Cô tin rằng bên trong 1 người phụ nữ yếu đuối là một người đàn ông mạnh mẽ.
Lan Phong viết
0 nhận xét:
Đăng nhận xét